Đỗ Nhã Tâm từ công ty sau khi tan ca vội vội vàng vàng chạy xe đến siêu thị, mua linh tinh vài thứ đủ để làm một bữa tối. Sau khi về đến nhà, cô lại hối hả không kịp thay đồ mà bắt tay vào nấu bữa tối, vừa rửa rau cô vừa nhìn đồng hồ. Đã 6 giờ tối, đoán anh cũng chắc đang trên đường về, cô vui vẻ làm thức ăn, dọn sẵn ra bàn…rồi vào phòng lấy đồ đi tắm.
Nước ấm xã vào người làm cho đầu óc cô nhẹ hẵn, sau ngày làm việc vất vã giờ cũng cảm thấy thư thái thoái mái. Từ phòng tắm đi ra, trên đầu là chiếc khăn lông màu hồng quấn quanh, cô đi xuống phòng khách liền giật mình khi thấy Lãnh Hàn Phòng ngồi đó, mắt cười nhìn cô.
" Anh về khi nào?" – tay lau lau tóc, đi tới cười hỏi
" Mới thôi!"
" Ăn tối chứ?"
" Tất nhiên!"
- anh đứng lên, người cao lớn hơn cô một cái đầu choàng lấy vai cô đi vào nhà bếp. Nhìn thức ăn đầy đủ trên bàn, anh cười đến híp mắt: " Hôm nay em về sớm sao?"
Đỗ Nhã Tâm lắc đầu: " Không! Em tan đúng giờ, lại vội vàng đi mua tý đồ. Thức ăn chắc đạm bạc hơn mọi khi!" Mấy hôm nay cô bận bên phòng thiết kế, không có đi siêu thị mua sẵn đồ ăn để trong tụ lạnh. Thói quen của cô là như vậy, vì sẽ rất tiện nếu có về muộn cũng có thể làm được bữa tối.
Lãnh Hàn Phong ngồi xuống, mỉm cười nhìn từng món, tay động đũa gắp lên món gỏi cá mình thích: " ngon nha!"
" em nấu sao không ngon được"
- cô tự tin, sau đó nói: " Có cần bắt nóng canh lại hay không? Em sợ nguội rồi!"
Lãnh Hàn Phong lắc đầu, cầm tay cô kéo ngồi xuống bên cạnh: " Không sao! Do em nấu thì lạnh nóng gì cũng ngon"
Cô cười thành tiếng, đánh nhẹ anh một cái: " Khéo nịnh, em không bỏ đói anh đâu mà lo!"
" Công việc của em dạo này thế nào?"
- anh vừa ăn vừa chuyển đề tài
" Tốt nha! Vài hôm nữa em phải nộp mẫu thiết kế mới, chắc lại bận lắm đây. Ngày mai là chủ nhật, anh cùng em đi siêu thị mua đồ dự trữ nha?" – cô gắp thức ăn sáng chén anh, nói.
Lãnh Hàn Phong không chút suy nghĩ trả lời: " Thật xin lỗi, mai anh bận rồi"
Cô nghe thấy rất không vui. Cả một tuần chỉ được một ngày ở nhà, muốn cùng anh đi đâu đó, cho dù là siêu thị cũng được… thế nhưng Đỗ Nhã Tâm ngoài mặt vẫn tươi cười: " Không sao! Anh bận mà! Em có thể đi cùng Đình Lâm"
" Ừ! Mà em cũng không cần nhất thiết phải mua đồ để sẵn đâu, đi làm về muộn thì ra nhà hàng ăn cũng được."
" Thôi! Bên ngoài chắc gì sạch sẽ, mà em cũng thích nấu nướng." – cô lắc đầu
Lãnh Hàn Phong nhìn cô thật lâu sau đó thở dài. Cô thấy anh rất khác lạ liền lo lắng hỏi: " Anh sao vậy? công việc mệt lắm sao?" Công ty anh đang dần phát triển mạnh, lãnh đạo như anh chắc phải lo rất nhiều việc. Mà cô lại không giỏi về kinh tế nên không thể giúp được gì. Chỉ có thể giúp anh chuẩn bị vài món ăn ngon tẩm bổ sau giờ làm việc. Thấy mặt cô hiện rõ vẻ ấy nấy anh bật cười, xoa đầu cô: " Anh không sao! Công việc bận chút ít thôi.
Em lo cho em đi, đừng thức khuya nữa."
Đỗ Nhã Tâm chu miệng gật gật đầu.
Dùng bữa tối xong, hai người ngồi tại phòng khách ăn trái cây cùng nhau xem tivi. Đỗ Nhã Tâm xem chương trình phim gì mà cười ôm bụng ngất tới ngất lui, Lãnh Hàn Phong đọc báo cũng không được yên với tiếng cười trong trẻo của cô, nhíu mày nhìn sang suy nghĩ gì đó liền lấy gối đặt ngay lên đùi cô, thản nhiên nằm xuống, nhắm mắt, tựa tiếu phi tiếu thở đều.
Đỗ Nhã Tâm đang cười liền tròn mắt nhìn anh: " anh mệt thì vào phòng ngủ sớm đi!"
" anh thích nằm thế này" nói xong sau đó cầm lấy tay cô trể trước ngực mình, hơi thở đều đều phả ra tựa như hài lòng, ngực theo đó phồng lên phồng xuống nhịp nhàng. Đỗ Nhã Tâm tim đập loạn xa nhìn tay, xong chuyển sang nhìn khuôn mặt của anh. Tiếng phim truyền hình vẫn phát ra vang vọng nhưng không được để ý, Đỗ Nhã Tâm thẩn thờ nhìn anh như bị thôi miên, tay kia bất giác đưa lên vuốt nhẹ hàng lông mi của anh.
Nam nhân như anh thật hiếm, da trắng, mày kiếm, lông mi lại dài cong vuốt khiến nữ nhân cũng phải ganh tỵ, chiều cao ký tưởng, thân hình cân đối….
" Đừng bị anh mê hoặc chứ!"
- anh bất ngờ mở miệng khiến cô kinh hãi há mồm, tay vội thu về, hai má nóng lên.
" Đồ tự kỷ!" – cô lườm anh một cái rồi nhìn lên màn hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!