Chương 4: Cô Có Gia Đình?

Ngày hôm nay không có ánh nắng chan hòa ấm áp mà thay vào đó là cơn mưa nặng hạt bao phủ khắp nơi. Mưa rơi kéo dài nhưng vẫn không làm cản trở công việc cùng hoạt động của mọi người.

Ngồi ở bàn làm việc, Đỗ Nhã Tâm xoay xoay cây bút chì trên tay, mắt không rời mẫu giấy trắng trước mặt…thế nhưng nãy giờ, cả hàng tiếng đồng hồ cô cũng chưa chạm mũi bút, cũng không thể nghĩ ra ý tưởng gì được. Đầu óc hỗn độn, tiếng lòng trống trải, mọi thứ dường như đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát của cô. Từ khi ký hợp đồng đến nay, ngày nào anh cũng gọi cô tới Yell, nhưng chỉ gặp mặt cùng uống rượu, lâu lâu lại kể về đoạn tình cảm trong quá khứ đó, mà ở quá khữ, tình cảm gì chứ?

Anh chỉ nhớ đến những ngày vui vẻ, vậy những ngày cô chịu đựng thì sao?.……cô thật không hiểu anh đang làm gì và muốn gì. Nếu thật sự muốn cô thừa nhận là Đỗ Nhã Tâm, thì những hành động này của anh không thể lay động được cô. Đến bây giờ, đã năm năm trôi qua cô vẫn không thể nắm rõ những suy tính của anh nên luôn đặt mình ở thế bị động, đến lúc thương tích đầy mình mới hối hả chạy trốn.

Reng……. Reng…eng………..! chuông điện thoại làm Đỗ Nhã Tâm thức tỉnh, thoát khỏi những suy nghĩ âu lo. Cô thả bút, điều chỉnh chút giọng rồi bắt máy " Alo!"

" Chị Mary! Có chuyện rồi!" giọng Túc Linh đầy hốt hoảng.

" Chuyện gì?"

" Lô vải mới gửi về hôm qua, đột nhiên bị cháy, toàn bộ bị cháy sạch. Tại xưởng giờ đang rất hổn loạn. Chị nhanh xuống đây đi!"

Đỗ Nhã Tâm nghe vậy liền kinh hoàng, không thể nào, ba mươi bộ mẫu cô cần may kịp trong hai mươi ngày, bây giờ lô hàng cháy là sao? Cô dập máy tức khắc, hối hả chạy ra khỏi phòng không sử dụng thang máy mà chạy đi bằng cầu thang bộ….

" Chuyện gì thế này?" Cô hét lên chạy đến đám đông tập trung trong xưởng. Đẩy từng người ra cô nhìn những cây vải cháy xém đen thui dưới đất mà muốn ngất xỉu. Đỗ Nhã Tâm mất bình tỉnh, xốc lên toàn bộ, mặt cô trở nên xanh mét…giọng run run " cháy hết rồi…hết thật rồi?"

Túc Linh đỡ cô lên: " Chị bình tĩnh một chút! Chúng ta sẽ nghĩ cách giải quyêt. Sếp đang trên đường chạy đến."

Đỗ Nhã Tâm hít thật sâu, mắt lạnh quét qua từng người: " Nói! Ai phụ trách mảng vận chuyển hàng lần này?"

Mọi người nhìn ánh mắt sắc lạnh của cô nhịn không được mà run rẩy. Túc Linh theo đó sợ sệt: " Anh ta…. đi rồi?"

" CÁi GÌ?"

- Cô quát lớn nhìn Túc Linh

" Anh ta….. anh ta sau khi vận chuyển hàng đến nới lúc tối hôm kia liền không liên lạc nữa….. sáng nay mọi người vào lấy vải để sử dụng thì thấy toàn bộ…bị…bị…" Túc Linh lắp bắp nói không thành lời

Đỗ Nhã Tâm nghiến răng, chắc chắn có người hãm hại Model hoặc đang cố ý nhắm vào cô! Là ai?

Cô giữ sự bình tĩnh cuối cùng, cô kìm nén giọng nói: " Mau liên hệ với nhà xuất khẩu bên kia, kính khẩn xin họ tìm cách gửi hàng lại cho mình, mọi thanh toán đều được chi trả xòng phẳng, nội trong ngày mai phải có."

Chỉ còn hai mười ngày…ba mươi bộ….. cô không biết có còn kịp không! Đành phải chạy đua với thời gian vậy.

Đỗ Nhã Tâm nhìn Jonh: " Một lát anh đem những mẫu thiết kế lên gặp tôi, chúng ta cần chỉnh lại toàn bộ để giàm bớt phần phức tạp của trang phục."

" Vâng!"

" Còn mọi người, ngay sau khi hàng nhập về phải bắt tay làm ngay, tất cả tăng ca, khoản lương tôi sẽ nói Tổng Giám Đốc tính phần trăm chi trả."

Tất cả xung quanh nhìn cô gật gật đầu. Đỗ Nhã Tâm như nín thở xoay người rời khỏi, vừa ra đến cửa liền thấy Minh Hiên, cô nói: " Chúng ta cần nói chuyện"

Minh Hiên đang làm việc với bên nhà tổ chức khi nghe tin này liền lập tức chạy về. Thấy nét mặt Nhã Tâm không ổn là biết tình hình phức tạp đến mức nào. Anh lo lắng cùng cô lên phòng.

" Chúng ta cần gấp vải, nếu không có ngay vào ngày mai thì sẽ không kịp!" – Đỗ Nhã Tâm thở dài ngồi xuống nói.

" Có thể thay mẫu vải không?"

" Nếu thay cũng phải nhập về mới có mà dùng, chúng ta không có sẵn hàng tại kho." – Cô nhìn anh

Cục diện rối rắm, Minh Hiên cũng chưa suy nghĩ được gì: " Để anh liên hệ bên nhà xuất khẩu, yêu cầu họ gửi gấp hàng cho chúng ta. Khoản phí cao hơn cũng được."

" Em nói Túc Linh liên hệ rồi, cầu mong là có thể. Còn nữa, em nghĩ mọi người cần tăng ca để làm gấp rút trang phục nên anh hãy tăng lương ỗi người 10%"

Minh Hiên cứng ngắt gật đầu, đầu óc tính toán một chút liền nói: " Nhã Tâm, thật sự vốn chúng ta rất hạn chế, anh……sợ…."

" Em chịu chi phi hàng hóa lần này!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!