Chương 3: Hợp Đồng

Thời gian vài ngày trôi qua, từ hôm bị cho leo cây đến giờ không thấy Lãnh Hàn Phong đến làm phiền khiến Mary thở ra nhẹ nhõm. Đi làm lúc nào cũng e dè sợ anh ta sẽ xuất hiện đột ngột, lại khiến cô bất ngờ rơi vào tình huống khó xử. Mấy hôm liền không thấy anh nên nghĩ hôm đó đã khiến anh tức giận nên không còn muốn tìm cô nữa. Mà chắc anh cũng không có nhiều thời gian rãnh rỗi đi gây khó dễ với cô đâu.

Mary giờ giải lao đi vào phòng làm việc đã thấy Túc Linh ngồi đợi sẵn, cô không có một chút kinh ngạc, nét mặt vẫn giữ phong thái lãnh mạt đơn thuần: " Có chuyện gì sao?"

" Tổng giám đốc cho gọi chị!"

" ồ………."

- Mary kéo dài thanh âm một chút nhưng cũng không nói thêm gì. Tào tháo đúng là chưa kịp nhắc đã nghe thấy tên…

Túc Linh tiếp tục: " Khi sáng Lãnh tiên sinh có đến gặp sếp, chắc em nghĩ sếp cho gọi chị lên là có liên quan đến anh ta."

Cô nghe vậy cũng không mấy kinh ngạc lắm, anh thật hết người dùng lại đi lôi Minh Hiên ra khiến cô lộ mặt. Ai chẳng biết sếp Minh Hiên của cô sợ vợ như sợ trời, chỉ cần cô tố cáo việc anh ta hùa theo Lãnh Hàn Phong thì…………nguy cơ ngủ thư phòng rất lớn nha……… Nhã Tâm nghĩ đến đây liền cười thầm trong lòng, Túc Linh thấy cô dường như quên đi vấn đề cô nói nên nhắc nhở: " Mary, chị đừng có đắc tội với Lãnh tiên sinh nhiều quá, không khéo………"

" Chị biết!" – cô liền cắt đứt

Cô trợ lý thấy Mary thản nhiên như vậy thở dài: " chắc chị chưa nghe qua danh tiếng của anh ta, trên thương trường lãnh khốc vô tình, đối với nữ nhân chữ khinh thường đều hiện ra mặt, có thể nói anh ta là kẻ không có tình cảm."

Mary nghe vậy, trợn lớn mắt khó thể tin được: " Sao lại nói như vậy? chị thấy anh ta chẳng có gì biểu hiện lạnh lùng cả."

" Chị mới về nước còn không biết. Em kể chị nghe." Túc Linh chỉnh lại tư thế, vẻ mặt rất hớn hở, xem ra đã muốn buôn chuyện rồi. Mary không nói gì, như có như không hưởng ứng.

" Hai năm trước, có cô tiểu thư xinh đẹp bày mưu tính kế hại anh ta ở trên giường, chụp hình lại rồi gửi cho anh ta uy hiếp là sẽ đưa cho cánh nhà báo, cô ta tưởng dể dàng như vậy……….. ai ngờ anh ta lại tự mình đưa cho báo chí, rồi tự mình ra tay phá hủy công ty của bố cô nàng, giờ gia đình cô ta nợ ngập đầu, làm thuê cuốc mướn cũng chẳng thế trả hết."

Mary ngẩn người nhưng sau đó cười hỏi: " Sao em biết rõ vậy?"

Túc Linh vẩy vẩy tay; " Ôi dời, chỉ cần chuyện gì có liên quan đến Lãnh Hàn Phong – Tổng giám đốc LC thì cả nước ai mà chẳng biết."

Mary nghe cô nói liền lắc đầu cười trừ, uống một ít trà. Cũng may giờ đang là giờ nghỉ trưa nên cô mới để cho Túc Linh ba hoa chích chòe như vậy. Cô nàng có vẻ rất thích buôn dưa lê.

" Em còn nhớ, mới đây thôi, trước khi chị về một tháng, anh ta đã cho những cô gái chân dài người mẫu luôn bu bám theo ra thẳng mặt báo, còn nghiệm trị bằng cách không ấy cô đó tiếp tục hành nghề, và không để bất cứ công ty nào nhận vào."

Mary ngồi nghe Túc Linh nói, vẻ mặt tuy tỏ ra không biểu hiện gì, bình lặng nhưng nước nhưng thật ra trong nội tâm cô lại đang đấu tranh suy nghĩ kịch liệt. Anh lúc trước không có lãnh khốc như Túc Linh nói, anh tuy ngay từ lúc học Đại Học đã là người nổi tiếng trong trường nhưng không kiêu ngạo, rất thích cười và dịu dàng với người yêu………. đúng vậy rất chiều chuộng người mình yêu………. nhưng…….. không phải cô.

Thấy Mary không lên tiếng như đang trôi dạc về cõi nào, Túc Linh gọi liên hồi không nghe, nên tự thân đứng dậy đến bàn làm việc lay tay cô: "Mary, chị sao ngẩn người vậy? không phải là chị đang sợ đấy chứ?"

Mary bị giật mình, khó hiểu nhíu mày nhìn Túc Linh: " Sợ?"

" em nghĩ chị đắc tội với Lãnh tiên sinh nên anh ta mới liên tục tìm chị như vậy, chị nghe em kể những chuyện đó xong không lẻ đang sợ anh ta trả thù?"

Nghe cô nói những tình tiết diễn ra trong truyện liền nhịn không được cười suýt thở không nổi. Túc Linh hồ nghi gãi gãi đầu. không lẻ cô đoán sai sao?

Mary cố không cười nữa, lên tiếng: " được rồi, buôn chuyện thế là được rồi, chuyện của anh ta không liên quan đến chị. Một lát chị lên nói chuyện với boss. Còn bây giờ đã gần vào làm, em về đúng phận sự cho chị, có gì cứ báo cáo đi."

Thấy Nhã Tâm đã trở lại nghiêm túc, vẻ mặt nghiêm nghị nên Túc Vân không dám đùa nữa, cầm lấy tập hồ sơ báo cáo: " Chiều nay chúng ta có đợt tổng dợt lần một, cùng với luyện tập cho hai người mẫu mới. John muốn hỏi chị với hai người mẫu này chị đính thân hướng dẫn hay là anh ấy làm?"

Cô suy nghĩ gì đó rồi nói: " Chị đích thân làm, việc tổng dợt lần 1 chị nghỉ em và John làm là được rồi, không cần có mặt chị. Cố làm cho tốt."

" Vâng!"

- Túc Linh gật đầu, vẻ mặt đầy tự tin: " Em đi làm việc đây."

" Ừ!"

Mary nhìn cánh cửa đóng lại, biểu cảm trên mặt mới thả lỏng đôi chút. Cô vân vê thái dương, đẩy nhưng suy nghĩ lung tung ra ngoài. Nhẹ tay kéo ra tấm rèm cửa kính, ánh nắng chiếu vào khiến căn phòng rực rõ có sức sống hẳn lên. Cô đứng nhìn ra bên ngoài, nhìn trên đường quốc lộ xe chạy qua lại không ngừng…….. dòng người như kéo cô về ký ức……những con đường trên Bắc Kinh nơi nào từng có bước chân của cô, cô đơn tĩnh mịch trên con đường dài sãi bước, nỗi đau lúc đó ai có thể hiểu……bây giờ cũng chẳng ai có thể hiểu.

Sau một hồi bình tâm trở lại, Mary cầm lấy vài thứ cần thiết đi ra khỏi phòng. Cô lại thang máy nhấn tầng 15, lòng suy nghĩ không biết anh nói gì với Minh Hiên, cho gọi cô làm gì? Với những gì Túc Linh nói thì đừng nên đắc tội với anh, và cô rất rất muốn không day dưa gì với anh nữa, đau lòng đủ rồi, đắc tội lại càng không muốn. Tốt nhất nên nghĩ ra cách gì đó hạn chế sự tiếp xúc thậm chí không liên hệ càng tốt.

Lên đến nơi, thấy Thư Kỳ cô chào một tiếng rồi trực tiếp lại gõ cửa phòng " cốc cốc!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!