Ngồi vào trong xe, Lãnh Hàn Phong mới thể hiện rõ sự tức giận trên khuôn mặt sắc lạnh của anh. Lúc vừa nhìn thấy cô bước vào anh thật sự rất bất ngờ, năm năm rồi, cứ nghĩ sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại nhưng sự tái ngộ này khiến anh nghĩ mình đang nằm mộng. Phủ phàng hơn là cô không muốn nhận thức anh cũng không muốn thừa nhận mình là ai, thái độ cùng những lời của cô đối với anh giống như hai người xa lạ….
Rốt cuộc là vì sao?.
***
Mary mệt mỏi đứng trước cửa một căn nhà cao lớn sang trọng, cố tống khứ những gì diễn ra khi nãy ra khỏi đầu……ấn chuông " Ting!"
Cánh cửa mở ra, một nữ nhân tóc xoăn xinh đẹp đang đeo tạp dề cười với cô:
" về rồi sao?"
Mary nhìn bạn từ trên xuống dưới liền biết cô nàng đang bận rộn nấu ăn. Cô chỉ cười bước vào trong nhà, ánh mắt đảo quanh rồi đi lại vứt chiếc túi xách lên bàn, ngồi phích xuống một cách nặng nhọc. Đình Lâm thấy cô có vẻ rất mệt mỏi liền đem lại ly nước lọc cho cô: " Công việc nặng lắm sao?"
Mary lắc đầu, tay vân vê ly nước, đầu óc lại bận rộn suy nghĩ. Đình Lâm ngồi xuống nên cạnh lo lắng nhìn bạn: " Cậu bị sao vậy?"
" Aiz……Hôm nay……"
- Mary thở dài.
" sao?"
" Hôm nay tớ gặp người tài trợ cho chương trình lần này!"
" Người ta đưa điều kiện gây khó dễ?"
- Đình Lâm lo lắng hỏi, cô thật sự hy vọng công ty của chồng thành công trong đợt này, nếu không nguy cơ phá sản rất lớn.
Mary lại lắc đầu, ngã lưng tựa ra sau ghế, mắt nhắm lại: " Lãnh, Hàn, Phong!"
Đình Lâm nghe cô thốt ra cái ai tên ấy không khỏi hoảng sợ cùng bất ngờ. Ánh mắt hoài nghi nhìn bạn, kích động nắm lấy tay cô: "Tâm Tâm! Cậu……sao lại nhắc đến cái tên đó!"
Mary cười nhẹ nhưng không hề mở mắt: " Tổng giám đốc LC – Lãnh Hàn Phong là đơn vị tài trợ cho chương trình lần này."
" CÁI GÌ?!"
- Đình Lâm hét to lên khiến cho Mary cũng phải giật mình: " Cậu điên hả?"
" Minh Hiên chết tiệt!"
- Đình Lâm đột nhiên mở miệng mắng chửi chồng, nghiến răng nghiến lợi cầm lấy điện thoại: " Không được! tớ phải gọi cho anh ấy, ai cũng được nhưng anh ta thì không được!"
Mary biết ý tốt của bạn nhưng đưa tay ngăn cản: " Tiểu Lâm, công ty của ông xã cậu lúc này cần " thần thánh" như LC giúp đở mới được. Cậu đừng có vì tớ mà phá thời cơ tốt của anh ấy"
" Hết đơn vị rồi sao?"
- Đình Lâm vẫn tức giận, kiên quyết bấm điện thoại…… Mary giật lấy, thở dài ôm hờ vai bạn mà không nói gì. Đình Lâm giọng đầy lo lắng vỗ nhẹ vai cô hỏi thăm: " Tâm Tâm! Cậu ổn chứ?"
" Rất ổn."
Nghe bạn nói vậy nhưng Đình Lâm biết trong từ ổn đó chứa bao nhiêu khổ tâm. Đang định lên tiếng thì Mary lại mở miệng nói tiếp: " Chỉ là……. không ngờ gặp lại sớm như vậy!"
Đúng! Quá sớm! Cô biết khi trở về đây xác suất gặp anh sẽ cao nhưng không ngờ lại " cao" đến như vậy. Mới chỉ hai ngày thôi, cô chưa kịp ổn định tinh thần cho việc hồi cố hương liền đã gặp lại rồi. Bất ngờ và đột ngột khiến cô không kịp phản ứng, chỉ có thể đưa ra bộ mặt lạnh lùng đối diện với anh , che giấu cảm xúc thật của lòng mình….
" Tâm Tâm!"
- Đinh Lâm vỗ nhẹ lưng cô an ủi
Như bình tĩnh trở lại, Mary thả vai Đình Lâm ra, cười thật tươi: " Tớ không sao, đối diện vẫn là đối diện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!