Chương 10: Cháu Chào Chú!

Đỗ Nhã Tâm không ngừng xoa lấy đối tay đã trở nên lạnh ngắt tự bao giờ. Nói thật, cô rất sợ, sợ khi đối diện với anh, và sợ nhất là khi nhìn đôi mắt hàn khí dày đặc kia. Cô không biết bản thân lấy đâu ra dũng khí đặt chân đến đây, nhưng những gì cô đã quyết định cô vẫn sẽ làm. Cho dù, bắt nguồn không là từ cô thì cô cũng phải thử một lần….

Lệ Nhi nãy giờ ngồi làm việc nhưng không ngừng quan sát cô gái thanh nhã đang ngồi trước mặt. Cô nhìn Đỗ Nhã Tâm bằng nhiều loại ánh mắt, tò mò có, ngưỡng mộ có. Hôm nay Đỗ Nhã Tâm mặc một chiếc váy ôm công sở màu tím nhạt, áo sơ mi màu kem một bên ngực cài trâm áo đóa mẫu đơn sáng lấp lánh, tóc búi cao gọn gàng, mang đôi guốc màu đen cao khoảng 5 phân, dáng người tuy nhỏ nhắn nhưng đường cong thì hiện rất rõ.

Lệ Nhi vờ cắn bút, suy nghĩ… Trông chị ấy rất chững chạc, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra là người trong hình ở bàn làm việc sếp. Người trong hình rất đáng yêu, mái tóc dài đen nhánh cùng với nụ cười trong trẻo…Còn người bây giờ thì…

Dường như cảm nhận được cái nhìn của Lệ Nhi, Đỗ Nhã Tâm nhướng mày nhìn lại, giọng cô rất nhẹ: "Có chuyện gì sao?"

"ơ…dạ không ạ…"

-Lệ Nhi lúng túng, cười ngại ngùng.

" Vậy khi nào thì Lãnh tổng trở về?"

- Đỗ Nhã Tâm hỏi, cô đợi đã gần 1 tiếng rồi. Không phải khi này cái cô thư ký này đã gọi cho anh sao?

" Vâng! Sếp chắc cũng đang trên đường trở lại công ty. Vì lúc nãy sếp đang gặp khách hàng, chỉ có thể trả lời là về sớm nếu có thể ạ." – Lệ Nhi mỉm cười đáp, nhưng trong thâm tâm lại đang kêu trời…Đúng là lúc nãy cô có gọi cho Sếp, nhưng ngài Boss của cô lại nói một câu rất ngắn gọn "để cô ấy chờ!" và vì thế…cô không còn cách nào là nói khéo léo với vị khách đặc biệt này một chút. "Chị có muốn dùng thêm trà không ạ?"

" Không cần đâu!"

- Đỗ Nhã Tâm lắc đầu, tính cho cô uống trà trừ cơm hả? Cô còn chưa có ăn trưa nha. Ngồi đợi không cũng chán, mà cô lại đang rất sốt ruột, Đỗ Nhã Tâm liền bắt chuyện: "Cô làm đây lâu chưa?"

"Dạ em làm được hai năm rồi ạ!"

- Lệ Nhi cười tít mắt, buông bút đứng lên đi lại…dường như sắp lộ nguyên hình cô nàng ham buôn chuyện, quẳng mất đi vẻ e dè khi nãy: " Em nghe sếp nói chị từ Anh Quốc về ạ? Còn là nhà thiết kế nổi tiếng nữa."

"Cứ gọi tôi là Mary, không nổi tiếng lắm đâu."

- Đỗ Nhã Tâm cười nhẹ nhìn cô gái trước mặt. Cô gái này rất trẻ tầm khoảng 25 tuổi, thế nhưng lại ngồi được vào vị trí thư ký Tổng Giám đốc LC thì trình độ không phải vừa.

"Chị Mary cứ gọi em là Nhi Nhi hoặc Lệ Nhi cũng được. Chị về nước lâu chưa?"

"Ừ, cũng được vài tháng."

"Ồ…em nghe nói Anh Quốc rất đẹp nha, thế nhưng chưa có dịp sang đó."

- Giọng Lệ Nhi đầy ngưỡng mộ.

Đỗ Nhã Tâm cười cười: "Em là thư ký của Lãnh tổng, không lẻ chưa từng sang Anh công tác?"

Lệ Nhi lắc đầu, rất đáng thương: "Chưa, ngài ấy mỗi lẫn đi công tác xa, hay sang Tâp đoàn mẹ ở Mỹ, đều đi với những vị sếp lớn ở các ban, thường xuyên nhất là đi với Đặng giám đốc phòng Nghiệp vụ"

"Ừm"

- Đỗ Nhã Tâm nhấp chút trà, đang tính lên tiếng dò la một chút thì tiếng điện thoại bàn thư ký vang lên. Thư Kỳ nhìn cô gật nhẹ rồi nhanh chóng đi lại bắt máy: "Thư ký Tổng Giám Đốc xin nghe…"

" là tôi!""

- một gióng trầm bỗng vang lên

" A…chào sếp!"

- Lệ Nhi kinh ngạc

" Cô ấy còn chờ đó không?"

" Cô ấy….? à…dạ còn ạ. Khi nào sếp trở lại."

- Lệ Nhi nhìn lướt qua Đỗ Nhã Tâm, hỏi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!