Nếu so với việc trước đây mỗi đêm đều đến làm nhục thái tử, thì bây giờ, dưới ánh mặt trời rực rỡ nhìn Phượng Minh một cách tinh quái vẫn cảm thấy thú vị hơn nhiều.
Tùy tiện dạy lễ nghi cung đình, trộn lẫn vào đó rất nhiều động tác phục vụ cho tâm ý riêng tư của mình, mà tất nhiên những động tác này làm gì có trong lễ quân thần. Hơn nữa, hôn môi lại rất nhiều.
"Gặp mặt phải hôn, rời đi phải hôn, trước khi nói chuyện phải hôn, cùng nhau ăn cơm phải hôn, trước khi ngủ phải hôn…" Phượng Minh cau mày, xòe ngón tay ra đếm.
Đầu lưỡi cậu đã dần dần bình phục, miệng mồm cũng linh hoạt hơn, nơi nào cũng cùng Dung vương đấu khẩu. Cậu cũng biết việc đông hôn một cái, tây hôn một cái toàn là do Dung vương chỉ bậy, bất quá chỉ vì muốn tránh chọc giận Dung vương, do trước đó đã vô tình tạo nên sự kiện "xuất huyết", bây giờ không thể làm gì khác hơn là nhượng Dung vương chiếm một chút tiện nghi. Dù sao cả hai cũng là nam nhân, cho nên cũng không thể nói là ai chịu thiệt.
Dung vương đương nhiên sẽ không thỏa mãn nếu chỉ có những nụ hôn đơn giản, nhưng nhớ tới Phượng Minh cương liệt, lần trước chút nữa đã mất mạng, trong lòng không khỏi kiêng dè.
Hai người đều giữ cho mình những ý nghĩ riêng, không ngờ bọn họ thực ra lại rất hòa hợp.
"Nếu bữa nào cũng phải hôn như vầy, sợ cái miệng sẽ sưng vù lên quá, ai…" Phượng Minh hung hăng trừng mắt liếc Dung vương bên cạnh, bắt đầu làm bộ làm tịch thở dài.
Dung vương đang ở bên bàn viết chữ, nghe Phượng Minh thở dài xong, buông bút nói: "Đừng làm bộ dáng đó nữa, ngươi bỏ qua mấy ngày không viết rồi, hôm nay nhất định phải viết." Bất kể như thế nào, Dung vương chỉ muốn Phượng Minh sống với thân phận thái tử, nếu vậy chí ít cũng phải bắt chước được chữ viết của thái tử thật sự.
Nhưng mấy ngày nay, Phượng Minh tuyệt nhiên không chịu cầm bút.
Dung vương chấm bút lông vào mực đưa đến trước mặt Phượng Minh.
Cậu cổ quái nhìn cây bút lông, ngẩng đầu hướng Dung vương, nghiêm túc nói: "Như vầy đi, ta kể cho ngươi một câu truyện cổ thú vị, tên là Alibaba và…"
Trước sau cũng không để ý lời nói của cậu ta, Dung vương mạnh bạo nhét bút vào tay Phượng Minh, cho cậu một ánh mắt cảnh cáo.
Phượng Minh nhìn cây bút lông trong tay, tiếp tục chăm chú thương lượng: "Như vầy đi, ngươi viết cho ta xem, ngươi viết một chữ ta hôn ngươi một cái." Cái này cũng coi như hi sanh dữ lắm rồi đấy.
Dung vương đối với đãi ngộ khác hẳn bình thường này hoàn toàn không cho là đúng, sắc mặt xấu đi vài phần.
Phượng Minh trừng mắt nhìn Dung vương, lâu thật lâu, rốt cục cắn răng nói: "Được! Ta làm!" cậu dừng một chút rồi nói tiếp: "Bất quá ngươi xem xong cũng đừng có xấu hổ!"
Cậu hùng hồn tiến đến trước bàn, soạt soạt soạt, bắt đầu múa bút thành văn, sạch sẽ gọn gàng, hành văn lưu loát, sau đó ném bút xuống, ý bảo Dung vương lại đây xem xét.
Dung vương cảm thấy hắn đột nhiên phát uy, cũng nghĩ quá sức kỳ quái, lúc này mới tiến đến.
Phượng Minh đã viết gì đó, đập ngay vào mắt, nhất thời làm hắn khiếp sợ đứng luôn tại chỗ.
"Như thế nào? Có đúng là làm ngươi xấu hổ rồi hay không?" Phượng Minh hơi đắc ý hỏi.
"Tại sao?"
"Ngươi thân là Tây Lôi nhiếp chính vương, Tây Lôi thái tử viết chữ so với chó viết còn không bằng nữa, ngươi chẳng lẽ một chút cũng không hổ thẹn!" Phượng Minh thốt nhiên rống to, sau đó ngừng lại, lạnh lùng nói: "Dù sao ta bị mất đi ký ức, hết thảy đều không quan hệ đến ta. Được rồi, sau này không nên ép ta cầm bút lông, ta chỉ biết dùng bút bi thôi." Cậu đặt mông ngồi xuống ghế, tay cầm lấy chung trà nâng lên.
Dung vương rốt cục tiến đến, một tay tóm lấy Phượng Minh:
"Tên tiểu tử này không biết sống chết là gì, cả ta cũng dám trêu chọc à?"
"Buông tay! Ta thở không được rồi!"
"Ta muốn giáo huấn ngươi."
"Ngươi…ô ô…"
Thân thể dây dưa, sau đó biến thành môi hôn dây dưa, cuồng dã kịch liệt thật lâu, lại biến thành hồ đào mỹ tửu ngọt ngào thấm vào cổ họng.
Đầu môi rời ra. Trong ngực hai người đều có chút phập phồng.
Phượng Minh đỏ mặt quay đi. Hỗn trướng, nếu còn làm như vậy, ta từ đại soái lại trở thành một tên đồng tính luyến ái, nếu biến thành đồng tính luyến rồi, tám phần ta phải trở thành kẻ tiếp nhận, còn làm ăn gì được nữa chứ. Nếu cứ tiến theo tình hình này mà nói, bất quá ta tiên hạ thủ vi cường, "thượng" Dung vương. Nghĩ xong, mím môi cười.
Mặt hắn lại đỏ, a a, tiểu tử này rất dễ đỏ mặt, hắn sẽ ngoan ngoãn tại ta thân hạ cầu hoan. Nghĩ tới đây, Dung vương không nhịn được, trộm cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!