Tái biên: Rei Hanazawa, Pin
Ngày tiếp theo, ngủ đến khi mặt trời đã vươn cao hơn ba sào, Phượng Minh mới mở mắt, Dung Điềm đã từ buổi chầu sớm trở về. Hắn ngồi đầu giường, cười cợt nhìn Phượng Minh duỗi người vươn vai: "Mệt không?"
"Chuyện này nên hỏi tối qua mới đúng." Phượng Minh suy nghĩ một hồi, lại lắc đầu nói: "Không, là ta tối qua nên hỏi ngươi có mệt hay không? Tiểu Điềm, ngươi có mệt không?" Cậu nhẹ giọng nhẹ thanh hỏi Dung Điềm.
Dung Điềm nhẹ rụt cổ lại: "Phượng Minh, không được dùng loại ngữ khí quái gở thế. Còn nữa, cấm gọi ta là Tiểu Điềm." Hắn kéo Phượng Minh từ trên giường tới, để Phượng Minh tựa người lên vai mình, hạ thân tôn quý tự mình thay y phục cho Phượng Minh.
"Ngươi không cần thượng triều ư?"
"Lên rồi, cũng đã về rồi." Dung Điềm hôn nhẹ lên cổ cậu; "Ngươi hôm nay đã ngủ rất lâu."
"Không thể tưởng tượng được làm triệt để một lần lại mệt mỏi đến thế." Phượng Minh nhíu mày: "Xương cốt toàn thân ta tựa như rã rời ra vậy. Ta xem ngươi rất có sức sống, chẳng lẽ thân thể luyện võ từ nhỏ của các ngươi đặc biệt thích hợp làm cái loại chuyện này sao?"
Toàn thân Dung Điềm hơi đơ cứnglại.
"Đã sớm kêu ngươi ngoan ngoãn luyện võ, ngươi lại lười biếng trốn tránh." Hắn bất động thanh sắc đem giấu đi sóng cồn dữ dội trong lòng.
Độc tố, đã từ từ luồn lách vào cơ thể Phượng Minh, đoạt đi nguyên khí của cậu.
Dạo gần đây, tinh thần Phượng Minh tuy rất tốt, nhưng động chút lại kêu mệt mỏi.
Ngoài song cửa, Liệt Nhi lặng lẽ ra hiệu cho Dung Điềm.
Dung Điềm dịu dàng cúi thấp đầu: "Phượng Minh, ngươi nghỉ ngơi cho khoẻ đi, ta có chuyện cần làm."
"Được, ngươi đi đi, bye bye." Vừa lúc Phượng Minh cũng có chuyện muốn làm, cậu lại chẳng phải loại vì một đêm mây mưa trăng gió mà đem Diệu Quang công chúa đáng thương ném ra đằng sau.
Dung Điềm lưu luyến không rời, quấn quýt dằng dai với Phượng Minh một hồi mới phấn chấn hào hứng mà đi.
Thu Tinh bưng một chút điểm tâm mang lên, trộm nhìn Phượng Minh, chúm chím miệng cười cười.
"Cười cái gì đó?"
"Chúc mừng Minh Vương."
Phượng Minh mặt đỏ bừng lên, lườm Thu Tinh một cái, nhỏ giọng nói: "Không được đi khắp nơi nói năng linh tinh."
Thu Lam vừa từ bên ngoài bước vào, đã vui vẻ cười hi hi: "Cần gì nói lung tung, mọi người đều biết cả rồi."
"Mọi người?" Phượng Minh thoáng sửng sốt, bật người lên hỏi: "Mọi người là ai?"
"Thu Lam, đang yên đang lành ngươi hù doạ Minh Vương làm gì?" Thu Nguyệt cũng một tay nâng đao quý xuất hiện trước cửa: "Tổng cộng bất quá cũng chỉ có ba người chúng tiểu nữ biết."
Phượng Minh xoa xoa ngực, ngồi xuống, trừng mắt liếc Thu Lam trách cứ.
"Chuyện tối qua, không được đi khắp nơi nói lung tung. Dung Điềm nói cho cùng, cũng là vương của Tây Lôi…"
Thu Lam cười một hồi, than thở: "Đại vương không ngờ lại thâm tình đến thế, khiến chúng tiểu nữ đều bị doạ phát hoảng. Minh Vương thật có phúc."
Phượng Minh bị mấy nàng nha đầu một lớn một nhỏ khóc lóc đến phát sợ, vội vội vàng vàng ăn vội bữa điểm tâm, đứng lên nói: "Ta muốn ra ngoài mau chuẩn bị ngựa."
"Minh Vương muốn đi đâu ư?"
"Phải đó, hôm qua đại vương vừa mới nổi giận mà."
"Ta đi xem qua ruộng bậc thang một chút, lát sau sẽ trở về ngay."
"Chẳng phải hôm qua vừa mới đi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!