Chương 47: (Vô Đề)

Người dịch: Đài Lạc

Tái biên: Rei Hanazawa, Pin

Thu Nguyệt ham chơi nhất: "Sợ gì, có lệnh bài của Minh Vương là có thể rời thành rồi."

Thu Lam lắc đầu: "Không được. Hiện giờ trong thành có rất nhiều sứ giả từ nước khác đến để mừng Đại vương đăng cơ, tinh binh theo sau bọn họ đều trú đóng ở ngoại thành mà. Vạn nhất bọn họ đem Minh vương bắt đi thì biết làm sao đây? Chưa nói đến, nếu lỡ giáp mặt với người của Diệu Quang công chúa…" Nàng thường nghe Dung Điềm đàm luận về các quốc gia tranh giành, khả năng phân tích cũng tự nhiên có bài bản hẳn hoi, bộ dạng vô cùng ngây thơ đáng yêu.

Phượng Minh sợ nhất Nhược Ngôn, mới nghe tinh binh Ly Quốc đang ở bên ngoài, không khỏi rùng mình ớn lạnh, lắc đầu nói: "Vậy chúng ta không rời thành là được rồi." Phượng Minh tỏ thái độ đó, hai nàng thị nữ còn lại cũng không thể nói gì.

Thu Lam lúc này mới cười nói: "Vẫn là Minh Vương thông minh nhất."

"Hừ, thông minh nhất chính là ngươi thì có." Thu Tinh khẽ nhéo tai Thu Lam một cái.

Ánh mắt Thu Nguyệt chợt đảo qua đảo lại vài vòng, chợt sáng lên, kéo nhẹ Phượng Minh: "Minh Vương, tỳ nữ nghe nói Diệu Quang công chúa cũng là một mỹ nhân, chúng ta đi gặp nhìn qua nàng ta một chút đi."

"Muội muội của Ly Vương?"

Thu Tinh xen mồm vào hỏi: "So với Tam công chúa còn đẹp hơn à?"

"Phải đó, lũ thị tòng còn nói…" Thu Nguyệt cười cợt đẩy Thu Tinh lắm mồm qua một bên, ghé lại gần tai Phượng Minh: "Đại vương còn ở trong tư thất vương cung nói chuyện cùng Diệu Quang công chúa một hồi rất lâu mà."

"Minh Vương, chúng ta đã không ra khỏi thành, chi bằng đến thăm dò Diệu Quang công chúa đi."

Phượng Minh dù sao cũng không có ý quay về, đối với muội muội của Ly Vương nổi lòng hiếu kỳ, gật gù: "Được đấy, chúng ta đến nhìn qua muội muội của Ly Vương xem nàng ta có đáng sợ giống như ca ca nàng không. Nhưng… Không biết nàng ta ở đâu? Rõ ràng phải cử một người trong số các ngươi đi dò tìm tin tức một chút."

Thu Lam che miệng cười trộm, bị Thu Tinh thấy. Thu Tinh reo lên: "Thu Lam biết mà, Minh Vương mau hỏi chị ấy đi."

Phượng Minh quả nhiên mở miệng hỏi: "Thu Lam, Diệu quang đang ở đâu, ngươi mau nói đi."

Thu Lam học thói thừa nước đục thả câu của Phượng Minh, bị Thu Tinh cười nhạo mấy lần, mới uể oải lười nhác nói: "Tỳ nữ có nghe quan chưởng quản sứ giả đoàn nói, ở Bắc Huy biệt quán, cách vương cung không xa."

"Tốt lắm, vậy chúng ta đi thôi."

"Đi, nhìn qua muội muội Ly Vương một chút."

Cả đám vừa nói đi là đi, quây quanh Phượng Minh, thật sự hướng biệt quán Bắc Huy phi tới.

Đột nhiên bị Phượng Minh, người Vương huynh nhớ nhung không nguôi đến thăm, đối với Diệu Quang công chúa, người lúc này đang ngồi tĩnh toạ giữa biệt quán như mà nói, thực sự là một dịp may hiếm có.

Tây Lôi Vương Dung Điềm quả nhiên không hổ danh tăm tiếng, vừa thấy mặt hắn, Diệu Quang đã biết ngay Dung Điềm là kẻ khó đối phó. Với sự khôn khéo của Dung Điềm, tuyệt đối sẽ không đáp ứng chuyện lập mình làm hậu, nói không chừng sẽ còn tạm cầm chân nàng lại làm con tin.

Nhưng vương huynh cũng không đơn giản, đã sớm dự đoán Dung Điềm sẽ không đồng ý chuyện liên hôn, mà chọn dùng thủ đoạn trì hoãn lần lữa. Diệu Quang cần phải tận dụng quãng thời gian dây dưa này của hắn. Lấy thân phận thân muội của Ly Vương lưu lại nơi Tây Lôi, Dung Điềm sẽ ngày đêm không thể tuyên chiến với Ly Quốc, mà ngày ngày phải lễ nghi đối đãi, không được phép hạn chế Diệu Quang ra ra vào vào.

Lợi dụng thời gian ở Tây Lôi, xuống tay hạ thủ Phượng Minh.

Nam nhân có thể cùng lúc khiến cả thiên hạ lưỡng kiệt động tâm, rốt cuộc bộ dạng sẽ thế nào đây?

Nhận được bẩm báo từ thị tòng, Diệu Quang vội vàng dặm phấn sơ trang, ngồi ngay ngắn trong phòng khách để chờ lúc hé mở chân tướng đáp án.

"Người chính là Diệu Quang công chúa?" Câu nói đầu tiên của Phượng Minh có hàm ẩn chút ngạc nhiên sửng sốt. Nước duy nhất cậu từng đi sứ sang là Phồn Giai, mà Phồn Giai lại là nơi thừa thãi mỹ nữ, Tam công chúa thậm chí còn là mỹ nữ của mỹ nữ, khiến cậu cho đến tận giờ vẫn cứ nghĩ nữ hài nào nơi đây mỹ mạo cũng tựa thiên tiên giáng trần.

Dung mạo bình thường của Diệu Quang, khiến Phượng Minh có chút thất vọng, lời vừa ra khỏi đầu môi, tức thì áy náy nổi lên: "Thực xin lỗi, ta… ha ha, ta…"

Diệu Quang cười thản nhiên, khẽ hỏi: "Người chính là Minh Vương?"

"Phải, ta chính là Minh Vương. Người có thể gọi ta Phượng Minh." Phượng Minh cùng bọn Thu Lam luôn có thói quen quậy phá làm liều, lại không câu nệ tiểu tiết, mới lại gần nhìn Diệu Quang: "Người là muội muội của Nhược Ngôn? Hình dáng hai người không giống nhau lắm, ta có thể nói… người so với hắn hiền lành ôn hoà hơn nhiều."

"Vậy sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!