Người dịch: Đài Lạc
Tái biên: Rei Hanazawa, Pin
Cục diện thiên hạ loạn li, quốc gia nào mà chẳng có thù trong giặc ngoài?
Ngày hôm ấy sau khi ở đại điện cùng các thần tử thương thảo công vụ cả ngày, Dung Điềm vội vội vàng vàng đi tới thái tử điện.
"Đại vương xin dừng bước, thái hậu cho vời người tới."
Dung Điềm đứng lại, quay đầu nhìn, là tỳ nữ thân cận của thái hậu, Hương Phần.
"Thái hậu kêu quả nhân có chuyện gì?"
Hương Phần thi lễ nói: "Nô tỳ không rõ, thái hậu nói, đợi đại vương lâm triều xong, thỉnh đại vương tới tẩm cung thái hậu một lát."
Hắn nhìn sắc trời, gật gù: "Quả nhân sẽ đến ngay." Đoạn phất tay triệu thị vệ, phân phó: "Đi báo cho Minh Vương, quả nhân phải qua gặp thái hậu, chập tối sẽ cùng hắn xuất cung." Rồi theo chân Hương Phần hướng về phía tẩm cung thái hậu.
Dáng dấp thái hậu không chút thay đổi, cùng lắm chỉ đổi thay từ phục trang vương hậu sang thái hậu, tĩnh lặng tao nhã ngồi tựa mạn sàng đọc sách.
"Thái hậu, quả nhân đã tới gặp thái hậu đây."
Dung Điềm vừa vào tới cửa, thái hậu đã buông cuốn thư xuống, khẽ cười: "Đại vương tới rồi? Mau tới đây, ngồi cạnh ta." Nàng khẽ kéo tay Dung Điềm, tỉ mỉ quan sát. Đứa con này của nàng từ nhỏ tới lớn không ở bên cạnh, chưa bao giờ có cơ hội thân thiết gần gũi, giờ cơ hội đã có, nhưng hắn lại đã lớn quá rồi.
Dung Điềm trước mặt kẻ khác chưa từng có việc gì không làm được, phong lưu tự do tự tại, giờ lại bị thái hậu xem như một tiểu hài tử nắm tay lôi kéo, không khỏi có chút ngượng ngùng, không chút tinh ý mà khẽ giật ra, ngồi xuống hỏi: "Thái hậu gọi quả nhân tới, chẳng hay có chuyện gì?"
"Còn chuyện gì nữa? Đại vương giải quyết sự vụ khôn khéo lanh lợi, hơn nữa lại vừa đăng cơ, ta chuyện gì cũng an lòng an dạ." Thái hậu nhẹ thở ra một tiếng: "Ta giờ chỉ trông mong Tây Lôi lập được nhiều thêm căn cơ nền móng lưu danh muôn thuở."
"Thái hậu không nên âu lo, quả nhân nhất định sẽ khiến Tây Lôi hùng binh tráng mã, quốc phú dân cường."
"Đại vương," Thái hậu hơi ngừng lại, chậm rãi nói: "Ai gia muốn nói là con cái của Đại Vương kia. Đại vương đã sớm mười tám, cũng nên đại hôn rồi."
Dung Điềm thoáng chút sửng sốt: "Đại hôn?"
Chuyện đại hôn, giữa nghị triều trước đây cũng đã có thần tử nhắc đến, nhưng đã bị Dung Điềm nhiều lần quở trách, nghiêm nghị không cho phép tấu lên lần nữa. Lâu Lan nhiều năm tỉ mỉ từng li từng tý, nhìn nhi tử ruột thịt của mình bị người khác ôm đi, kinh qua biết bao khổ sở đợi chờ Dung Điềm đăng cơ, từ vương hậu héo khô làm thái hậu, thật không dễ dàng.
Dung Điềm cũng hiểu mẫu thân hắn vì Tây Lôi mà nỗ lực hi sinh tâm huyết cả một đời, nhưng hắn từ khi bé thơ đã không thân cận nàng làm sao tránh khỏi có điểm xa lạ hững hờ, nhưng trong lòng đối với thái hậu lại vô cùng tôn kính.
Không tiện bác bỏ ngay trước mặt thái hậu, Dung Điềm có chút thâm trầm: "Thái hậu, quả nhân còn trẻ, giờ cũng không phải lúc. sau này hãy nói…"
"Đại vương không cần thoái thác. Tâm sự của đại vương, ai gia làm sao không hay?" Vẻ tinh anh trong mắt thái hậu lộ xuất vẻ sáng ngời không thua kém khi xưa lộ xuất vẻ sáng ngời, nhẹ giọng nói: "Nói cho cùng, còn không phải là vì Minh Vương."
"Thái hậu…"
"Phân lượng Minh vương trong lòng Đại vương, ai gia hiểu rõ. Nhưng ai gia chỉ muốn góp ý một câu với Đại vương, Minh Vương dù tốt, nhưng không cách nào vì Đại vương lưu lại dòng dõi. Hắn cũng là kẻ hiểu chuyện, sau khi Đại vương đại hôn, chỉ cần vương hậu có thai, ai còn có thể tách chia Minh Vương và Đại Vương đây?" Thái hậu quan sát sắc mặt Dung Điềm, nhẹ giọng chậm rãi khuyên nhủ: "Ta nghe nói Ly vương có thân muội danh tự Diệu Quang, tuy không phải tuyệt thế mỹ nhân, nhưng mưu trí hiếm thấy thiên hạ, có thể làm vương hậu Tây Lôi. Nàng ta trước mắt đang tại đô thành Tây Lôi, Đại vương coi nàng ta có thích hợp không?"
Lông mày Dung Điềm khẽ nhướn lên, trầm giọng nói: "Nhược Ngôn có vô vàn dã tâm, quả nhân làm sao có thể lập thân muội hắn làm Tây Lôi vương hậu?"
"Ha ha, tâm tư nữ nhân ai gia so với Đại vương thấu hiểu hơn nhiều." Thái hậu vẫy tay cho lui hai bên tả hữu, tới bên tai Dung Điềm nói: "Ai gia cũng lường Diệu Quang tới Tây Lôi ý đồ không tốt lòng dạ chẳng an. Nhưng nữ nhân một khi xuất giá, tâm tư rồi sẽ dần dần chuyển hướng vì phu quân mình, nếu thêm một Diệu Quang hiểu thấu Nhược Ngôn phù trợ Đại vương, Nhược Ngôn tất bại.
Bằng thủ đoạn của đại vương, muốn thu phục Diệu Quang công chúa, cũng không khó mà?"
Điều thái hậu nói cũng có lý.
Hơn nữa, Nhược Ngôn quả thực là chướng ngại lớn nhất cản đường Dung Điềm thống nhất thiên hạ.
Dung Điềm không chút nghĩ ngợi, lắc đầu nói: "Thái hậu không cần nhiều lời. Chuyện Diệu Quang công chúa, quả nhân sẽ tự mình xử trí. Còn như đại hôn, ngày sau hãy nói tiếp."
Câu chữ của hắn cương quyết cứng rắn, một hơi cự tuyệt, lập tức đứng thẳng dậy, nhìn phía thái hậu, cao giọng nói: "Quả nhân lúc trước từng hướng thái hậu nói qua một lời, xem ra thái hậu đã quên bẵng. Quả nhân nói lại lần nữa…" Ánh mắt hắn long lanh thần tình, nhả từng từ từng chữ: "Thái hậu nếu yêu thương Dung Điềm, thỉnh thái hậu đối đãi với Phượng Minh như thân tử."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!