Chương 43: (Vô Đề)

Người dịch: Đài Lạc

Tái biên: Rei Hanazawa

Không tới ba canh giờ sau, Đồng tướng quân một thân một mình phong sương quay về phục mệnh.

"Khởi bẩm thái tử, Dung Vương, bản tướng dẫn binh tới Trường Hồng Cốc, quả nhiên thấy gần ngàn phục binh náu mình giữa rừng cây gần đó. Ba nghìn tinh binh Tây Lôi ta lập tức đánh chúng tan tác, tù binh ba trăm tên, sát thương vô số kể, số đào thoát không đến một trăm, tên thủ lĩnh đã bị thần bắn ngã ngựa, thủ cấp tại đây." Đồng tướng quân vẫy tay một cái, tên thuộc hạ liền dâng lên một cái đầu người máu chảy đầm đìa.

Dung vương sớm đã quen thấy máu, không chút kỳ quái, chỉ có Phượng Minh lần đầu tiên nhìn thủ cấp đầm đìa máu me, tức thì cả người rùng mình ớn lạnh.

Trương Kiền đứng một bên thu mọi sự vào đáy mắt, thầm nghĩ: Tây Lôi thái tử tuy có bản lĩnh, chỉ tiếc lá gan quá nhỏ, xem ra Tây Lôi vẫn là Dung Vương làm chủ.

Dung vương thấy lòng bàn tay Phượng Minh lạnh toát, gật đầu ra hiệu cho tên lính đem thủ cấp mang đi.

Đồng tướng quân dù giữa đêm đông ác chiến một trận, nhưng thần sắc lại vô cùng hưng phấn, ông ta đem diễn biến trận đánh ra nói một lần, trên mặt hiện sắc hồ nghi nói: "Nhìn phục sức và khẩu âm của địch quân, thực không giống cường đạo như lời trinh sát, mà là quân đội chính thống của Ly Quốc. Hơn nữa… chúng cũng không phải dừng chân nghỉ tại Trường Hồng cốc, mà là phục kích, kỳ quái, rõ ràng lộ tuyến trở về Tây Lôi của thái tử không đi qua đó.

Hơn nữa, thái tử bên thân có hơn năm nghìn tinh binh hộ về, vì cớ gì chỉ phái một ngàn tên phục kích?"

Dung Vương quay đầu liếc mắt nhìn Phượng Minh một thoáng, cười lạnh hai tiếng: "Vấn đề ấy có thể hỏi Hạ Quản." Thình lình cao giọng, giương thanh nói: "Đến đây, dẫn Hạ Quản tới đây." Dung hổ thân thủ cao siêu, sai hắn đối phó Hạ Quản thật dễ như trở bàn tay, đã sớm trói y lại trong vựa củi phía sau, rồi chỉ chỗ cho Liệt Nhi.

Đồng tướng quân với chuyện Hạ Quản là gian tế không hề hay biết, đang kỳ quái không hiểu vì sao mới một đêm không thấy Hạ Quản, đột nhiên đã thấy hắn bị trói quặp tay sau lưng đang bị Liệt Nhi đẩy vào phòng yến, sắc mặt thay đổi mạnh mẽ, ngây đuỗn người như khúc gỗ.

"Hạ quản tiên sinh, biết vì sao đột nhiên thành phạm nhân chứ?" Dung Vương ngắm nghía chén rượu trong tay, khẽ nhếch môi với Hạ Quản.

Hạ Quản đột nhiên bị bắt, nghe tiếng Đồng tướng quân dẫn binh đi, lại thấy Dung Vương xuất hiện như thần như quỷ, biết ngay sự việc đã bại lộ. Hắn lạnh lùng lướt mắt qua Dung Vương, ha hả cười nói: "Kế hoạch không chu toàn, phải như biết Dung Vương giá lâm, Hạ Quản nhất định đã chú tâm gấp trăm lần."

"Ngươi được vương thất  Tây Lôi trọng dụng nhiều năm, lại không báo đáp đền ơn, còn âm mưu gia hại thái tử, Ngươi biết tội chưa?"

"Hạ Quản từ đầu là người Ly Quốc, nhiều đời chịu ân mưa móc từ Ly Vương, náu mình nơi Tây Lôi dò hỏi quân tình, chính là trách nhiệm của ta." Hạ Quản đoán biết mình tất sẽ chết, cũng có chút khí phách, mặt không biến sắc, ngang nhiên nói: "Ta thỉnh hỏi Dung Vương, báo đền bản quốc, Hạ Quản có tội chi đây?"

Ánh mắt Dung Vương đem theo ba phần nét cười, khe khẽ lắc đầu: "Trước khi chết còn giở võ mồm, ngươi nếu đã muốn làm tráng sĩ, ta đành giúp ngươi thôi. Đến đây, kéo Hạ Quản đi chém, đem thủ cấp hắn giao lại Nhược Ngôn, thỉnh hắn an táng Hạ Quản tiên sinh tốt tốt một chút."

Phượng Minh cùng sống chung với Hạ Quản lâu ngày, cũng biết hình dáng hắn tuy không phải dạng đẹp đẽ, nhưng lại dí dỏm ân cần, học thức uyên bác, dọc đường đã chỉ vẽ dạy dỗ cậu không ít điều, giờ đây thấy Dung Vương hạ lệnh chém đầu không chớp mắt, tức thì không đành lòng, len lén lắc lắc tay Dung Vương, muốn cầu xin cho hắn.

Dung Vương ngừng lại rồi nói trước: "Thái tử khỏi phải mềm lòng nhẹ dạ, hắn nguyện làm gian tế, từ sớm đã dự liệu được rồi sẽ có ngày này."

Phượng Minh còn muốn lên tiếng, Dung Vương đã quay đi, hạ giọng hỏi: "Ngươi có từng nghĩ qua, vạn nhất hắn âm mưu thành công, ngươi rơi vào bàn tay Nhược Ngôn, rồi sẽ có kết cục thế nào không?"

Phượng Minh trong lòng run rẩy, nghĩ đến ánh mắt kinh khủng của Nhược Ngôn, rốt cuộc không nói được câu nào nữa.

Đáng tiếc thay kiến thức Hạ Quản uyên bác như vậy, hắn cũng có thể xem như một nhân tài hiếm thấy.

Cậu quay ra nhìn Hạ Quản trong giây lát, thấy binh lính đang áp giải Hạ Quản ra ngoài, mới hét to: "Hạ Quản tiên sinh hãy chờ dã!"

Cậu vội vã bước xuống bậc cao, nâng một chén mỹ tửu, đến trước mặt Hạ Quản: "Hạ Quản tiên sinh, người trên đường đi đã dậy dỗ ta nhiều điều, An Hà mượn rượu này, tạ ơn tiên sinh."

"Đa tạ thái tử." Hạ Quản nhìn Phượng Minh thật sâu, nhận mỹ tửu, ngửa đầu uống cạn.

"Hạ Quản tiên sinh tuy là gian tế Ly Quốc, nhưng tấm lòng trung vì quốc của ngài, ta vô cùng bội phục." Phượng Minh nhẹ nhàng nói: "Sĩ vi tri kỷ giả tử*, Nhược Ngôn xảo trá tàn bạo, có thực sự đáng để tiên sinh dùng tính mạng báo đền chăng? Dung Vương anh minh quyết đoán, nhất định sẽ thống nhất thiên hạ, với tài năng của tiên sinh, nếu có thể phù trợ Dung Vương, sẽ trở thành thiên cổ danh thần.

An Hà hôm nay thiếu chút nữa đã đem tính mạng mình tặng cho tiên sinh, nhưng An Hà ta vẫn muốn đặt lòng tin ở tiên sinh lần nữa. Cầu tiên sinh hãy vứt bỏ Ly Quốc, vì Tây Lôi tận lực dốc lòng."

Lời ấy hợp tình hợp lý, không chỉ Hạ Quản, đến cả toàn bộ những kẻ đang đứng sảnh trong đều bị Phượng Minh chấn ngụ.

Chén rượu trong tay Dung Vương khẽ run lên, vài giọt tràn ra ngoài. Không nghĩ tới Phượng Minh lại có thể suy nghĩ lo lắng vì hắn đến vậy, thật sự toàn tâm toàn ý phụ trợ hắn thống nhất thiên hạ. Bóng dáng thon dài mà nhỏ bé yếu ớt kia, tức thì trong mắt hắn dường như rắn rỏi kiên cường hơn vài phần.

Sắc mặt Hạ Quản đổi biến vài lần, sự kích động dao động trong mắt, cuối cùng cũng ổn định lại, đem câu"Sĩ vi tri kỷ giả tử" nhẩm đi nhẩm lại vài lần, đoạn ha ha cười lớn: "Thuật thu phục nhân tâm của thái tử, thậm chí còn hơn cả Dung Vương. Ly vương của ta là anh minh quân chủ thiên cổ hiếm thấy, Hạ Quản ta chẳng dám sánh làm tri kỷ, chỉ cầu có thể làm hòn đá cho người đặt chân bước đi."

Hắn thu lại tiếng cười, nhìn Phượng Minh quan sát từ trên xuống dưới, than thở: "Ví như thái tử sinh tại Ly quốc, có phải tuyệt vời lắm không? Bất quá vô phương, Ly vương của ta trí tuệ hơn người, giỏi từ tính toán đến thi ca. Người dường như đã động tâm với thái tử, nhất định sẽ không chỉ dùng một kế của Hạ Quản." Ngữ khí tự tin, khiến cả Phượng Minh lẫn Dung Vương cùng âm thầm cảnh giác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!