Chương 42: (Vô Đề)

Người dịch: Đài Lạc

Tái biên: Rei Hanazawa

Lặng lẽ rời khỏi phòng yến, ngoài trời tối đen một mảnh, thi thoảng có vài toán vệ binh tuần cảnh, cầm trường thương ngang qua.

Những tiếng ca thanh và không khí êm dịu bị ngăn lại ở bên trong, lãnh phong ào ạt thồi tới, chui cả vào cổ, khiến Phượng Minh không khỏi co đầu rụt cổ.

Thật đáng sợ, Dung Vương nghi ngờ không sai, Hạ Quản quả thực dụ cậu khỏi đây. Nghe Dung Vương phân tích là một chuyện, thật sự cảm nhận được nụ cười Hạ Quản đang đeo để dụ mình vào bẫy thì, lại là một chuyện khác.

Phảng phất như những âm mưu trường kỳ chẳng bao giờ chấm dứt, chọc xuyên đâm qua đâm lại không ngừng bên thân, lạnh lẽo đến mức Phượng Minh run lẩy bẩy.

Cậu thật sự sợ.

"Dung Điềm…" Vừa bước vào buồng ngủ, phong thái thong dong tự thân ép buộc mình phải đeo trong bữa yến tức thì không cánh mất dạng, Phượng Minh ngã nhào vào tay Dung Điềm, thấp giọng nói: "Hạ Quản thật sự… thật sự…"

Nhận thấy Phượng Minh đang run rẩy, Dung Vương cũng chẳng còn thời gian để vui mừng vì Phượng Minh chủ động yêu thương với mình nữa mà tự động ghì chặt vào lòng, hai tay ôm xiết, đem Phượng Minh ấp vào ***g ngực vững chãi, hạ giọng: "Không sao cả, hắn sẽ không thể tổn thương ngươi được."

Phượng Minh hơi ngước đầu, ánh mắt ẩn ẩn mờ ánh nước, như một chú nai con sơ sinh lọt lòng. Dung Vương nhìn mà đau lòng, nhè nhẹ hôn lên tai cậu, cam đoan: "Có ta ở đây, bất luận là kẻ nào cũng không thể thương tổn ngươi."

Phượng Minh nhất thời xúc động, lại đột nhiên nhớ tới Mị Cơ, sự chua xót không khỏi dâng ứ lên, rầu rĩ hừ một tiếng, quẫy khỏi vòng tay Dung Vương, lau lau mắt, đem câu chuyện mình vừa nói cùng Hạ Quản đầu đuôi kể lại. Khi nói đến một thiếu niên im lìm không thanh động chỉ bằng ánh mắt chinh phục Mị Cơ, Dung Vương tức thì hiểu ngay vì sao sắc mặt Phượng Minh lại tức giận đến thế, mới xấu hổ giải thích: "Lúc ấy ta còn trẻ khí thế lại thịnh, nghe đến thiên hạ đệ nhất mỹ nhân mới…"

"Thì ra có chuyện như vậy." Phượng Minh dùng ánh mắt trách móc Dung Vương: "Vậy mà ta còn tưởng rằng Hạ Quản bịa ra chuyện này hòng lừa gạt ta." Nghĩ đến chuyện Dung Vương đào hoa như thế, nói không chừng quốc gia nào cũng có một mỹ nhân ẩn cư đợi một ngày kia hắn lên ngôi vương thiên hạ, để sau ấy "Làm thiếp phụng hầu", hiện tại ước chừng có đến mười một nước đang tranh chấp…

Tâm trạng lại càng vì thế mà xấu đi, đầu óc như phát hoả, nắm tấm rèm vẫn rủ bên giường dùng răng xé toạc.

Dung Vương nhìn mà thấy buồn cười, kéo tấm rèm trong miệng Phượng Minh giật lại, đoạn vuốt ve mặt cậu nói: "Ngươi muốn giận ta, cắn ta là được rồi." Đem tay ra trước miệng cậu.

Phượng Minh làm sao chịu, nghiêm mặt quay đi: "Không cần dùng khổ nhục kế. Nhanh nhanh xử lý chuyện Hạ Quản đi."

"Khổ nhục kế?" Dung Vương đem "cách dùng từ kiểu mới" nhắc lại hai lần, nghiêm mặt nói: "Sự tình tới nước này, ta không thể không lộ diện. Hạ Quản lúc này chắc chắn đang chờ ngươi ở phía sau, ta sẽ lệnh Dung Hổ lén bắt hắn, sau đó sẽ phái Đồng tướng quân lĩnh ba ngàn tinh binh bao vây sơn cốc. Nhược bằng quanh sơn cốc có phục binh Ly quốc, sẽ chừng minh Hạ Quản là gian tế Ly Quốc.

Còn nếu trong sơn cốc không có phục binh Ly Quốc, sẽ sai Dung Hổ thả Hạ Quản ra, xem như hắn bị một tên bịt mặt nào đó bắt đi."

Phượng Minh thấy Dung Vương trong chốc lát đem sự tình sắp đặt thoả đáng, ngay đến chuyện nếu hoài nghi sai lệch cũng tính đến đối sách phù hợp, trong lòng âm thầm bội phục, trầm ngâm giây lát, nhắc nhở Dung Vương: "Mị Cơ ẩn cư trong cốc, hãy dặn Đồng tướng quân dẫn binh đến cẩn thận một chút, nàng là nữ nhân, không nên bị ngộ thương."

Dung Vương nhất thời ngây ngẩn, nhìn Phượng Minh nhẹ cười cảm kích, đùa cợt: "Sao lại lo lắng Mị Cơ như vậy? Ta mới rồi còn thấy kẻ nào giận đến độ ra sức cắn xé màn giường kia mà."

Phượng Minh không tỏ ra thua kém, lạnh lùng đáp: "Thiên hạ đệ nhất mĩ nhân mà có kẻ bỏ ra hai canh giờ liền dùng mắt nhìn chòng chọc rồi mới ra về, tương lai còn muốn đem người ta về làm thiếp, đương nhiên là phải trân trọng gìn giữ cho tốt rồi."

"Chậc chậc…" Dung Vương lắc đầu, nắm lấy hai tay Phượng Minh, ánh mắt thâm thuý nhìn thẳng vào mắt cậu, trầm giọng nói: "Thiên hạ này tuy lớn, chỉ có một Phượng Minh."

Trong lòng chợt ấm lại, mấy lời ấy giống như dùng búa tạc khắc ghi vào tim Phượng Minh.

Phượng Minh cúi đầu, một luồng khí ấm áp từ ánh mắt Dung Vương bao quanh thân thể tứ chi cậu, chảy rần rật qua ngàn vạn mạch máu, ấm áp dạt dào không thốt nên lời. Cậu cắn nhẹ môi, cuối cùng cũng ngọt ngào bật cười với Dung Điềm: "Ngốc nghếch… ta dạy ngươi, cái này gọi là nhược thủy tam thiên, ngã chích thủ nhất biều ẩm *."

"À, nhược thủy tam thiên, ngã chích thủ nhất biều ẩm." Dung vương chợt hiện vẻ nghiêm túc, quy quy củ củ khom người trước Phượng Minh: "Đa tạ thái tử chỉ dạy."

Phượng Minh than thở lắc đầu: lời ngon mật ngọt, tình khiêu mỹ nhân thiên hạ, e rằng không một ai khả dĩ có thể sánh bì được với tên Dung Điềm này…

Dung vương hành động sấm vang chớp giật, gọi ngay Dung Hổ vẫn đang ẩn thân kín đáo ra, sai hắn bắt giữ Hạ Quản. Đoạn lại cùng Phượng Minh bước khỏi phòng ngủ, thẳng một đường đến phòng yến.

Hắn vừa xuất hiện, khiến chúng nhân kinh ngạc cực độ, men rượu cũng tỉnh đến quá nửa. Liệt Nhi tuy uống rất nhiều, vừa thấy Dung Vương, đã như hiểu rõ sự tình có thay đổi biến hoá, lập tức đứng dậy bước về phía sau lưng Phượng Minh.

"Đồng tướng quân." Dung Vương uy phong lẫm liệt, hướng tới vị trí chủ vị thượng toạ, trầm giọng gọi.

Đồng tướng quân thân vì lãnh trách nhiệm bảo hộ Phượng Minh, nhất mực không uống lấy một giọt. Mắt thấy Dung Vương đột ngột xuất hiện, lại nghe Dung vương gọi, lập tức thét vang một tiếng: "Có!" Tiến lên phía trước nghe lệnh.

"Trinh sát hồi báo, Trường Hồng cốc cách thành ngoại ba dặm có đạo tặc phục kích đoàn xe Tây Lôi, ngươi hãy dẫn theo ba nghìn tinh binh đánh tan bọn chúng. Nhớ kỹ, không cần tiêu diệt toàn bộ, thám thính rõ hư thực thật kỹ, hẵng lĩnh binh trở lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!