Người dịch: Đài Lạc
Tái biên: Rei Hanazawa, Pin
Vừa bước vào biên phận Vĩnh Ân, tin tức đã truyền đến nơi, Phồn Giai Vương quả nhiên bệnh nặng không chữa trị được.
Mọi người nhận được tin tức ấy, ai nấy đều thất kinh thán phục Hạ Quản liệu sự như thần. Tam công chúa hay tin bi thương đau khổ không ngớt, khóc đến ngất đi vài lần trong xe, Phượng Minh phải chật vật lắm mới thoát khỏi sự quấy rầy của Dung Vương, xuống xe đến chỗ Tam công chúa an ủi một phen.
"Vương thẩm xin đừng bi thương quá độ như thế, Phồn Giai vương bị bệnh cũng đã nhiều ngày, chuyện này… chuyện này…" Phượng Minh nhìn đôi mắt ngân ngấn lệ của Tam công chúa, không nói nên lời.
Thứ nhất, cậu với Phồn Giai Vương vốn không chút ấn tượng, thứ hai, mọi người ai ai cũng biết cái chết của Phồn Giai Vương hết sức kỳ quặc, nhưng bất kể bây giờ cậu có nói cho tam công chúa mọi sự, thì đây cũng không phải lúc truy xét trách nhiệm.
Bất luận thời đại nào, đều là những mưu mô chước quỷ không bao giờ chấm dứt, người người hao tâm tổn sức mưu mưu tính tính trong lòng.
Thật bi ai xiết bao.
Phượng Minh khuyên lơn tam công chúa một lúc lâu, lại nhớ tới cảnh ngộ bản thân, nếu không có Dung Vương, đã sớm bị người ta ăn tươi nuốt sống không biết bao lần, nhất thời xúc động tận tâm can, thở ra một tiếng thật dài.
Tam công chúa đau thương than khóc hồi lâu, thấy Phượng Minh đa cảm, lấy lại tâm tình cảm xúc, gạt lệ nói với Phượng Minh: "Phụ vương cũng đã mất rồi, có khóc cũng vô dụng. Chỉ nghĩ đến thời khắc cuối cùng của người, ta lại có thể không ở cạnh bên, quả thực bất hiếu, sinh tại vương thất, thế sự bất đắc dĩ cũng nhiều, lệ rơi có bao nhiêu cũng không đủ.
Ôi, thái tử, người cũng nên bảo trọng, nghe nói mấy ngày nay thái tử bị cảm lạnh, chỉ ở trong xe không một lần bước ra ngoài."
Phượng Minh đỏ mặt, cúi đầu rầu rĩ nói: "Đúng đúng, lần sau ta nhất định sẽ khoác thêm nhiều xiêm y, không để bị nhiễm lạnh nữa." Trong lòng thầm đem tên Dung Vương lòng tham không đáy, từ sáng đến tối tinh lực sung mãn, thoá mạ mấy hồi.
An ủi tam công chúa một lúc lâu, liền vội vội vàng vàng xuống khỏi xe nàng.
Vừa bước xuống, Hạ Quản và Đồng tướng Quân đã ngay lập tức tiến lên nghênh tiếp.
"Đi thêm một canh giờ nữa, sẽ gặp quan trấn giữ biên cảnh Vĩnh Ân Trương Kiền, hắn đã chờ sẵn chuẩn bị nghênh đón thái tử."
"Phải đó, cuối cùng cũng rời địa giới Phồn Giai." Phượng Minh nhớ tới hậu quả lần trước khi bị Trương Kiền thiết đãi nhiệt tình, khẩn trương nhìn Hạ Quản nói: "Hạ Quản tiên sinh, lần này nếu Trương Kiền còn kéo ta uống rượu, ngươi nhất định phải ngăn cản ngay, bằng không lại có thêm nhiều nhiều Liệt Nhi nữa xuất hiện mất."
"Nhiều Liệt Nhi thì có gì không tốt? Thái tử trên đường sẽ không bị cô đơn nữa." Đồng tướng quân hào sảng cười vang, sau ấy mới hạ giọng, nghiêm túc nói: "Chẳng qua chỉ muốn thỉnh thái tử hãy bảo trọng thân thể, hoan ái quá độ, không phải đạo làm vua."
Phượng Minh nhất thời sửng sốt, lập tức tỉnh ngộ, cười khổ: "Phải phải, không phải đạo làm vua." Lời này của ngươi nhất định phải nói tên Dung Vương khốn nạn kia.
Mấy người bọn họ nói chuyện một thôi một hồi, rồi mới tuần tự từng người bước lên xe, tiếp tục gấp rút lên đường.
Vừa bước lên xe, lập tức cả người bị bế bổng lên, một bàn tay thô ráp len vào trong làn da cổ non mềm mò sâu xuống bên dưới. Phượng Minh nghiến răng, hung hăng nói: "Ngươi không thấy chán à? Cả ngày hoạt nháo không ngừng, giờ đã thoát khỏi Phồn Giai, không nguy hiểm nữa, coi chừng ta tiện chân đạp ngươi xuống."
Một giọng nam nhân trầm thấp kề sát bên tai lười biếng nói: "Nếu có một ngày ta thấy chán, ngươi sẽ khóc đến chết mất."
"Ta bây giờ nghĩ đã muốn khóc rồi, nhìn xem, ngươi đã đem cổ cắn thành cái hình dạng gì rồi?" Nhịn không được mới thúc một khuỷu vào thân hình cao lớn phía sau.
Đòn tấn công hiển nhiên chẳng chút hiệu quả, chỉ đổi lại được vài tiếng rên rỉ vừa nghe đã biết giả dối.
"Ôi, đánh nhẹ thôi, coi chừng đau tay."
"Hừ."
Liệt Nhi mấy ngày nay ngày nào cũng xem mấy trò đùa giỡn này, cứ nhàn nhã ngồi trong góc đọc sách.
Tay Dung Vương, lại vừa điêu luyện thành thục trượt xuống bên dưới vài thước.
"Không được sờ!"
"Không cho ta sờ, vậy chấp nhận cho ta vào đi." Ngữ điệu mê hoặc quyến rũ tràn ngập trong giọng nói hoa lệ của Dung Vương.
Phượng Minh lập tức lắc đầu, lộ ra vẻ mặt khiếp sợ: "Không được, đau lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!