Chương 38: (Vô Đề)

Người dịch: Đài Lạc

Tái biên: Rei Hanazawa, Pin

Nếu bỏ qua ánh mắt chăm chú của Nhược Ngôn lúc nào cũng khiến Phượng Minh nhấp nhổm như ngồi trên bàn chông, thì cuộc gặp gỡ với Phồn Giai Vương thực hết sức suôn sẻ.

Phồn Giai Vương sắc mặt hồng hào ngồi trên một chiếc chăn lông thú, thi thoảng quay sang mời rượu Nhược Ngôn và Phượng Minh, ví như Hạ Quản không từng nói qua hắn thân đã trúng phải kỳ độc, thật không dám tin rằng một thân thể cường tráng khoẻ mạnh tựa sơn này của Phồn Giai vương lại chỉ còn sống thêm được ba ngày nữa.

Nhưng không hiểu vì cớ gì lũ thị tòng theo hầu lại khăng khăng nói hắn không thể triệu kiến nhiều khách nhân.

Tam công chúa quả nhiên có sức ảnh hưởng lớn với Phồn Giai vương, khi Phượng Minh vừa đề xuất chuyện hy vọng sớm mai có thể rời khỏi Phồn Giai, Phồn Giai vương đã vui vẻ tán thành ngay.

Sau khi thống nhất ngày giờ khởi hành của đoàn sứ, Phồn Giai vương chuyển đề tài, lại nhắc tới tuyệt kỹ diễn toán của Phượng Minh: "Ta nghe nói thái tử có thể dễ dàng giai khai thiên hạ nan đề, khiến người ta phải kinh ngạc tột bực."

Phượng Minh cảm giác như ánh mắt đương chòng chọc nhìn mình tức thì càng lúc càng bén sắc, lập tức xua tay cười khổ: "Khiến đại vương chê cười rồi, đó không phải lời giải của An Hà, chẳng qua là do Dung Vương truyền thụ mà thôi."

"Ồ? Tây Lôi Dung vương thiếu niên anh tuấn kiệt xuất, học vấn uyên bác, cùng Ly vương Nhược Ngôn được người đời xưng tụng thiên hạ lưỡng kiệt, thật khiến người ta không ngờ, đến thuật diễn toán cũng tinh thông dường này."

Nhược Ngôn cười nói: "Phồn Giai vương quá khen, Dung vương anh tuấn kiệt xuất hơn người, kiến thức Nhược Ngôn có hạn. Có điều chẳng dè Tây Lôi thái tử lại lợi hại đến thế, có thể xưng là thiên hạ đệ nhất tuấn tài mới đúng." Ánh mắt hắn không chút kiêng dè chuyển sang phía Phượng Minh, thấy Phượng Minh đang trừng trừng nhìn, thừa dịp Phồn Giai vương không để ý, khe khẽ thè lưỡi lặp lại hành động liếm trước mắt Phượng Minh.

Phượng Minh tức thì phản xạ đưa tay lên sờ sờ chỗ vành tai bị Nhược Ngôn liếm ban nãy, vẻ mặt đầy cảnh giác.

Hành động thành thật của cậu khiến Nhược Ngôn bật cười, uống xong chén mỹ tửu, mới quay sang Phượng Minh dương dương tự đắc nói: "Nếu như thái tử điện hạ đã tinh thông thuật diễn toán như thế, Nhược Ngôn này cũng có vài cái nan đề, muốn thỉnh giáo người một phen."

Phượng Minh bị Nhược Ngôn hết lần này đến lần khác, cả ba lần đều cố tình uy bức khiến nộ khí bùng phát bừng bừng, cười như thể chẳng có chuyện gì xảy ra: "Ồ, Ly vương lợi hại dường vậy, lại có thể còn có nan đề? Chỉ e ngài cố tình làm An Hà khó xử thôi."

Phồn Giai Vương nghe thấy hứng thú, thấy hai kẻ vừa mới bước vào đã như đối chọi lẫn nhau, đến bây giờ còn chính thức ra mặt giao chiến, chỉ đơn giản ngồi phía trên, bàng quan nhìn xuống.

"Chậc chậc, ta sao lại nhẫn tâm làm khó thái tử? Thái tử nếu sợ, Nhược Ngôn cũng không hỏi nữa là được rồi."

Như thế chẳng khác nào thể diện mình trước mặt Phồn giai Vương bị trò hề của Nhược Ngôn bôi xấu, Phượng Minh hừ lạnh một tiếng: "Ly vương xin hãy hỏi đi." Thầm nghĩ: Dù sao tam công chúa cũng đã thuận theo ta về Tây Lôi, dù đáp có không được thì cũng chẳng hề gì.

"Nếu vậy, ta sẽ hỏi." Nhược Ngôn thu lại nét cười, hỏi: "Có một hòn đá rất lớn, nặng ngàn cân, lại có một đứa bé, cánh tay chỉ nâng được mười cân, xin hỏi… vậy đứa trẻ đó phải làm thế nào mới khiến tảng đá ấy nhúc nhích được?"

Phồn Giai vương cười ha hả: "Ly vương thật biết nói đùa, một tiểu hài nhi, sao có thể khiến một tảng đá ngàn cân nhúc nhích cho được?"

Phượng Minh sửng sốt. Cậu không ngạc nhiên vì bản thân không trả lời được, mà vì không ngờ, thời đại này lại có thể đem cả vật lý quy tụ cả vào thuật diễn toán.

Nhược Ngôn đoán cậu đáp không được, trên môi treo một nụ cười giễu cợt.

Phượng Minh trong lòng căm phẫn đến cực điểm, đã sớm vất sự sợ hãi của mình đối với Nhược Ngôn lên chín tầng mây, cố ý giả bộ khó xử, cau mày suy nghĩ hồi lâu, chờ đến khi tất cả mọi người đều tưởng rằng cậu sẽ phải quay sang Nhược Ngôn xin lượng thứ, lúc ấy mới thình lình chậc chậc lắc đầu, sắc mặt lộ vẻ thất vọng nói: "Một đề mục đơn giản như vậy, Ly vương vì sao lại hỏi ta, chẳng lẽ Ly Quốc lại không có nan đề nào hay sao?

Ha ha ha, này rất dễ dàng, chỉ cần dùng một cây gậy trúc dài thật dài và một tảng đá là đã có thể rồi. Ta có thể lợi dụng nguyên lý đòn bẩy, căn cứ vào công thức sẽ có thể tính toán được, như thế này thì thanh trúc phải rất dài, trọng điểm nhất thiết phải đặt lệch về phía tảng đá…"

So với toán học, vật lý học của Phượng Minh còn xuôi chèo mát mái gấp bội, vừa nói, đoạn còn lấy một chiếc đũa trên bàn yến làm đạo cụ để thị phạm, đem nguyên lý cơ bản nhất của vật lý ra rành mạch gãy gọn giải thích từng ly từng tý một, Nhược Ngôn và Phồn Giai Vương nghe được sắc mặt kinh ngạc vô cùng.

Nhược Ngôn vốn định dùng phương pháp diễn toán mới phát hiện gần đây của Ly Quốc ra để làm nhụt ý chí của Phượng Minh, nhưng chẳng dè thuật diễn toán tối tân được coi như trân truyền bảo bối ấy lại có thể bị Phượng Minh giản giản đơn đơn thuận miệng nói ra, tinh thần dao động, không thể dùng ngôn từ nào để biểu đạt thành lời.

Thái tử Tây Lôi này quả thực không hề đơn giản. Ngoại trừ vẻ phong lưu tiêu sái, khiến người ta phải âm thầm nhớ nhung ra, lại có bản lĩnh thế này.

Nhược Ngôn trầm ngâm trong giây lát, nghĩ đến một nan đề khác, mắt sáng loé lên.

Phượng Minh đã sớm chú ý tới phản ứng của Nhược Ngôn, thấy mắt hắn đột nhiên hiện lên tia tinh quang, biết ngay hắn lại nghĩ ra được chủ ý xấu xa nào đó. Phượng Minh cũng không phải đứa ngốc, lập tức đánh đòn phủ đầu, cướp lời Nhược Ngôn nói: "Nghe nói Ly Vương tinh thông diễn toán, An Hà có từng nghe qua một đề mục diễn toán hết sức thú vị, không hiểu Ly vương người có biết lời giải đáp chăng?"

Cậu vừa mới trả lời một đề của Nhược Ngôn, hắn đương nhiên không thể không trả lời lại, cười lạnh một tiếng: "Thái tử cứ hỏi."

"Có một vị đại vương muốn làm một chiếc mũ miện mới, đem cấp năm cân vàng ròng cho công tượng. Công tượng khéo léo trạm trổ hoa văn, khi đem chiếc mũ miện đến, quả nhiên vô cùng tinh xảo. Nhưng vị đại vương kia lại sinh hoài nghi tên công tượng kia đã âm thầm nuốt vàng, cân đi cân lại vẫn hoàn năm cân. Nhưng suy cho cùng thì toàn bộ chiếc mũ miện ấy bằng vàng ròng, hay đã bị trộn lẫn với bạc?

Ly vương có hay cách thức nào có thể tra ra chân tướng chăng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!