Chương 36: (Vô Đề)

Người dịch: Đài Lạc

Tái biên: Rei Hanazawa, Pin

Liệt Nhi hỏi: "Hạ Quản tiên sinh, ngài nói có hai việc, một đã nói rồi, vậy việc còn lại là gì vậy?"

"Việc này chỉ liên quan đến thái tử, một Liệt Nhi tiểu tốt như ngươi biết gì mà hỏi?"

Liệt Nhi hừ lạnh một tiếng, xem xét Phượng Minh một hồi, mới nhếch miệng cười: "Tiểu nhân hiểu rồi, mọi người muốn bàn chuyện riêng. Vậy được, để tiểu nhân ra ngoài thị hầu vậy." Bước ra ngoài sau khi cẩn thận cài lại then, rồi cậu ta mới một mình đi tìm bọn Thu Tinh.

Phượng Minh thấy Liệt Nhi đi ra, quay đầu lại nhìn Hạ Quản: "Hạ Quản tiên sinh, ngài hà tất phải gây khó dễ Liệt Nhi? Hắn cùng lắm chỉ muốn hỏi một câu thôi mà."

Hạ Quản cười khuẩy hai tiếng: "Thái tử, người không cảm thấy so với một thị đồng thì Liệt Nhi kiến thức quá uyên bác, lại dũng cảm mưu trí, hơn nữa những việc mà hắn quản, càng ngày càng nhiều."

"Vấn đề này chúng ta đã từng nói qua, hắn tuy có thể là gián điệp nhưng cùng lắm như lời ngài nói hắn sẽ tạm thời không gây bất lợi cho ta, biết đâu còn có thể giúp sức, vậy cứ để hắn giúp cũng tốt."

"Gián điệp tuy có thể lợi dụng, nhưng không thể hoàn toàn tin tưởng." Hạ Quản nắm lấy bộ râu, lộ vẻ cáu kỉnh: "Ta thật không yên lòng, thái tử vì sao biết rõ hắn là kẻ không thể tin được, vậy mà vẫn tín nhiệm hắn như thế."

"Chuyện này…" Phượng Minh sững sờ.

Quả thật, dù biết rõ lai lịch Liệt Nhi không rõ ràng, Phượng Minh vẫn đặc biệt tin tưởng cậu ta.

Cá tính Liệt Nhi đặc biệt lôi cuốn, khiến người bên cạnh bất giác cảm thấy nể trọng và tin cậy. Phượng Minh không khỏi hoảng sợ, nếu Liệt Nhi dựa vào bản lĩnh này để moi móc lấy cơ mật quốc gia, thật sự sẽ khiến người ta khó lòng phòng bị.

Hạ Quản nói: "Liệt Nhi đến giờ không hề che giấu năng lực bản thân, chỉ khiến chúng ta càng thêm chắc chắn hắn là một kẻ không đơn giản. Chính là vì nếu hắn làm vậy sẽ khiến chúng ta lơi lỏng cảnh giác."

Phượng Minh lặng lẽ gật đầu.

Không sai, đây quả là một chiến thuật tâm lý lợi hại.

Hạ Quản thấy Phượng Minh bắt đầu cẩn trọng hơn, biết đã đạt được hiệu quả mình muốn, mới thoải mái tươi cười trở lại: "Chuyện của Liệt Nhi sau này hãy nói tiếp, nói không chừng hắn đã bị phong thái của thái tử mê hoặc, nên mới thực sự dốc lòng vì người. Còn như vấn đề thứ hai ta muốn nói với thái tử…" Y nói được một nửa, thì cẩn thận lấy từ trong ngực ra một thứ, nắm chặt trong lòng bàn tay, nhẹ giọng nói: "Thư của Dung Vương."

"Thật không?" Phượng Minh lập tức nhảy cẫng lên: "Hắn viết gì vậy? Nhanh đưa ta xem!" Tức thì nắm lấy tay Hạ Quản.

Hạ Quản lắc đầu cười ha hả: "Thái tử làm sao lại quên hết lễ nghi thế này? Thư của Dung vương có ba phong, Đồng tướng quân, ta, và thái tử mỗi người một phong, hai phong kia chúng ta đều đã đọc một mình rồi, còn đây là của thái tử." Bàn tay đang nắm chặt của y từ từ mở ra, bên trong hiện ra một cái lạp hoàn nhỏ nhỏ.

Phượng Minh chớp chớp mắt, cầm lạp hoàn trong tay, đưa đến nhìn kỹ dưới ánh sang hắt vào từ ngoài cửa sổ, thầm nghĩ: cái tên Dung vương chết tiệt ấy, ngay cả viết thư cũng dở đủ trò gian manh, ta làm sao biết được cái thứ này phải dùng như thế nào.

May mà Hạ Quản cơ trí, thấy Phượng Minh gãi đầu, lập tức khẽ hắng giọng bắt đầu giải thích: "Thái tử, chỉ cần dùng tay bóp tách lạp hoàn là có thể mở ra rồi."

"A…" Phượng Minh nghe lời y nói, lấy tay bóp tách, bên trong quả nhiên có một khối gì đó màu đen đen rớt ra, tựa hồ như một đoạn sa mỏng được cuộn lại mà thành.

Đến lúc này không cần Hạ Quản phải nhắc nhở, Phượng Minh tự động kéo mở tấm sa. Loại sa mỏng này rõ ràng là loại đặc biệt trân quý, mỏng đến trong suốt, khi cuộn lại chỉ có một khối bé xíu, nhưng lúc mở ra hết mỗi tầng mỗi tầng, lại có thể phủ gần nửa cái bàn

Phượng Minh ban đầu nghĩ loại sa mỏng này tuyền một màu đen, nhưng đến khi mở ra mới phát hiện, té ra nó vốn trong suốt, chỉ là do trên một mặt tràn ngập những mẫu tự, nên khi cuộn lại, mới thành ra đen sì.

"Hả?" Cẩn thận tỉ mỉ đem phong thư kỳ quặc đó trải lên mặt bàn, Phượng Minh sửng sốt nhìn.

Vốn dĩ đang hưng phấn phỏng đoán xem Dung Vương sẽ viết gì để thể hiện sự an ủi với mong nhớ, rồi sẽ nhân đó mà xin lỗi chuyện đã ép Phượng Minh đi sứ Phồn Giai, chẳng dè chỉ thấy trên toàn bộ bức thư đều là chữ với chữ, đã thế còn lặp đi lặp lại vô số lượt, lít nha lít nhít viết cùng một mẫu tự —— An.

An? Là ý gì?

Nếu như vì thương nhớ quá độ, thì hẳn là nên tràn ngập hai chữ "Phượng Minh" mới phải chứ? Mặc dù chuyện đó tuy có hơi sến nhưng nghĩ lại thì cái tên Dung vương chẳng phải là người lãng mạng tí nào ấy, thể nào cũng sẽ không làm.

Không hiểu hắn đưa cho mình cái thư này định giở trò gì? Phượng Minh ủ rũ.

"Thái tử," Hạ Quản thấy sắc mặt Phượng Minh, cũng đoán sơ được đến ba phần, râu hơi nhếch lên, hỏi: "Thái tử hẳn biết nghi thức cầu an của vương tộc Tây Lôi chứ?"

"Cầu an?" – Phượng Minh nghĩ lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!