Chương 35: (Vô Đề)

Người dịch: Đài Lạc

Tái biên: Rei Hanazawa, Pin

Chạng vạng tối, Hạ Quản vội vội vàng vàng đạp tuyết trở về.

Đồng tướng quân vừa thấy, đã nhanh chóng kéo y vào phòng, hai người họ thì thầm nhỏ to bàn bạc với nhau hồi lâu.

Phượng Minh và Liệt Nhi cũng được tin, từ phía xa thấy bọn họ đang châu đầu ghé tai, liền chạy tới.

"Hạ quản tiên sinh?"

Hạ Quản giật mình quay đầu lại, hành lễ với Phượng Minh: "A, thái tử điện hạ."

"Hạ Quản tiên sinh hôm nay đã ra ngoài cả ngày nhỉ."

" Đúng vậy, hơn nữa còn rất có thu hoạch." Hạ Quản vuốt vuốt chòm râu dê, mời mọi người ngồi quây lại, rồi mới tỉ mỉ nói: "Có hai việc. Thứ nhất, mật thám được phái đi đã hồi báo về, Phồn Giai vương đêm qua chợt mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ, suýt nữa đã vong mạng, nhưng đến sáng nay lại bình phục một cách thần kỳ, và cho vời tam công chúa vào cung."

Phượng Minh trợn tròn mắt, gãi đầu nói: "Đêm qua suýt chết, sáng nay đã lại khỏe mạnh bình thường. Hì hì, y học Phồn Giai phát triển thật đấy." Đoạn quay sang Liệt Nhi nói: "Bao giờ chúng ta rời đi, nhất định phải mang một thầy lang theo về Tây Lôi mới được."

Đồng tướng quân lắc đầu không tán thành: "Luận về y thuật, thiên hạ có mấy người có thể vượt qua Hạ Quản tiên sinh? Ta thấy trong này có điểm kỳ quặc."

Mọi người vừa suy nghĩ, vừa đem ánh mắt chuyển qua nơi Hạ Quản.

Hạ Quản gật đầu: "Không sai. Hạ Quản này tuy không dám tự cao, nhưng theo những điều ta quan sát được, bệnh của Phồn Giai vương không những không ổn, thậm chí còn vô cùng suy yếu, không quá ba ngày, Phồn Giai ắt có đại tang."

"Oa, vậy… vậy… vậy Phồn Giai vương thiết yến chúng ta, cũng là ba ngày sau."

Liệt Nhi đột nhiên trở nên yên tĩnh, cúi đầu nghĩ ngợi một lúc, sau ấy mới hỏi Hạ Quản: "Hạ quản tiên sinh, ngài làm sao có thể khẳng định Phồn Giai vương sẽ chết?"

Hạ Quản lại tự hào vuốt râu, cười rộ lên: "Căn cứ vào bệnh trạng của Phồn Giai vương ta dò hỏi được, hắn cũng không phải đột nhiên bệnh nặng vậy, mà do bị người ta trường kỳ hạ độc, đến hôm nay mới bắt đầu phát tác. Theo ta phỏng đoán, nó là độc Mạn Nhiếp."

Lại là một âm mưu trong vương thất, xem ra so với Tây Lôi, Phồn Giai lại càng xui xẻo hơn, ngay đến địa vị đại vương chí tôn cũng không tránh khỏi bị ám hại.

May mắn thay thái tử ta đây chẳng qua chỉ vác một cái mác giả, ba tháng sau đã đại công cáo thành rồi. Phượng Minh vỗ vỗ ngực, cẩn thận hỏi thêm: "Phồn Giai vương bị người ta hạ độc, chẳng lẽ không tìm được hung thủ sao?"

"Độc Mạn Nhiếp cực kỳ hiếm thấy, khắp thiên hạ này kẻ hiểu rõ dược tính của nó cũng không có nhiều, hơn nữa rất lâu sau mới phát tác, triệu chứng không khác gì trọng bệnh, lại càng không cách gì dùng ngân châm để thử. Chỉ duy một điểm, thoắt cái phát bệnh, thoắt cái bình thường, lặp đi lặp lại như vậy chừng hai ba lần, tức thì một mạng đoạn khí."

Đồng tướng quân cau mày: "Kẻ nào có thể to gan lớn mật đến thế, lại có gan ám hại Phồn Giai vương?"

"Nếu đúng là độc mạn tính, xem ra kẻ đó hẳn phải là thân cận bên Phồn Giai vương. Nhưng trước tiên không bàn đến chuyện hung thủ là ai, chúng ta phải tính chuyện của bản thân trước." Hạ Quản phe phẩy cây quạt bất ly thân trong tay, quay đầu về phía Phượng Minh, nghiêm sắc mặt: "Thái tử, thái độ kỳ quặc của Tam công chúa và Quy Sâm, Hạ Quản đã thấu suốt rồi."

"Tiên sinh xin hãy chỉ giáo."

Hạ Quản đứng lên, nhíu mày chậm rãi đi xung quanh chiếc bàn một vòng, rồi xoay người đối diện với tất cả, mở miệng nói: "Thứ nhất, tại sao tam công chúa vội vã muốn đến Tây Lôi. Vì nàng ta đã đoán chừng được mệnh phụ vương khó trụ được lâu, một khi Phồn Giai vương chết đi, vô luận là đại vương phu hay nhị vương phu kế thừa vương vị, đối với nàng đều không có lợi, chi bằng sớm mà rời đi, sang một nước khác mà lánh nạn."

Phỏng đoán này xem ra rất hợp tình hợp lý, đủ thấy tam công chúa không phải là một kẻ ngốc suốt ngày chỉ biết đến diễn toán. Mọi người đều gật đầu tán thành.

"Thứ hai, Phồn Giai vương vì sao lại hạ lệnh thu hồi đại quân…" Hạ Quản tới đây, chợt tươi cười, thừa dịp nói: "Các vị có thể nghĩ được tới ai?"

Phượng Minh cúi đầu trầm tư trong giây lát, trong đầu chợt hiện ra ánh mắt đáng sợ ấy, nhỏ giọng hỏi: "Vì Ly Vương Nhược Ngôn?"

Hạ Quản vỗ tay nói: "Thái tử quả nhiên thông tuệ, không sai, chính là vì Nhược Ngôn."

Đồng tướng quân cũng giật mình bừng tỉnh, mở miệng nói thêm: "Nhược Ngôn đột nhiên cầu hôn tam công chúa, có thể chứng tỏ hắn có chủ ý với vương vị Phồn Giai. Phồn Giai vương cũng không phải kẻ đần độn, đương nhiên sẽ biết."

"Phồn Giai vương cũng biết bệnh tình của mình đã vô phương cứu chữa, gần đất xa trời, nên trước lúc chết đem cô con gái hắn yêu thương nhất gửi gắm đến Tây Lôi, hơn nữa lại ra một cái ân tình rút đại quân trở lại. Kỳ thực đúng là để chừa cho mình một đường lui, hy vọng tương lai nếu Ly Quốc có gây bất lợi, Phồn Giai sẽ có thêm đồng minh."

Màn độc diễn của Hạ Quản thành công, lại thành ra một màn tiếp sức của tất cả, mọi người cứ từng người từng người đem toàn bộ sự việc đã xảy ra xâu chuổi lại với nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!