Chương 3: (Vô Đề)

Đau đớn vì nghẹt thở kéo dài, khiến cho cảm giác trở nên tê dại. Tất cả dần dần trầm xuống. Đôi mắt Phượng Minh mở to, có thể cảm nhận được rõ ràng âm thanh của huyết dịch đang bị tắc nghẽn bên trong não.

Ngay lúc tưởng đã nghe tiếng thần chết hoan nghênh, Dung vương lại nới lỏng tay.

Chầm chậm, ngay lúc không để ý, hắn buông tay thả cậu ra.

Vẻ mặt hắn không chút biểu lộ nhìn Phượng Minh lay động chìm vào trong nước, cuối cùng nhờ bản năng muốn sống, rờ rẫm tìm thành dục trì cố gắng đứng lên.

Nước trên thân thể cậu không ngừng tí tách rơi xuống từng giọt, lại càng tôn lên thần sắc mê người của thái tử điện hạ.

Áp dụng thủ đoạn nho nhỏ đó trên người tên tiểu tử này vô số lần, lần nào cũng sẽ nghe được hắn khóc lóc xin tha một cách hèn hạ. Thậm chí, dùng cả những biện pháp mà nam nhân không chấp nhận được, giở thủ đoạn trên người hắn, thị uy cho hắn biết quyền không chế tuyệt đối cơ thể hắn nằm trong tay của mình.

Lẳng lặng nhìn Phượng Minh đang mù mờ trong nước, đôi mắt quen thuộc vẫn đang mở to, Dung vương cho đến bây giờ vẫn không nhận ra đôi mắt đó lại trong suốt đến thế, khiến cho hắn vô cớ sợ hãi.

Đôi mắt đó tại sao lại biến đổi?

Tên ngu xuẩn đó chỉ biết hướng nội, không hề nhìn xa trông rộng, mang thân phận thái tử chẳng khác gì làm nhục quốc thể, tại sao hôm nay lại có thần sắc kỳ quái này? Hắn không phải lập tức dùng thái độ khóc lóc cầu xin sao?

Dường như đã cảm nhận được sự thú vị, Dung vương vứt bỏ ánh mắt lạnh nhạt bàng quan vốn có, tiến đến gần Phượng Minh. Nâng cằm của người đứng trước mặt mình lên, để có thể nhìn rõ ràng khuôn mặt đó.

Không sai, đúng là gương mặt quen thuộc của thái tử. Đối với gương mặt anh tuấn này, lại nghĩ đến thái tử vô năng, chỉ có thể thở dài dùng tú hoa chẩm đầu để hình dung con người hắn. Trên thân thể vẫn đang xích lõa, lưu lại dấu vết làm nhục từ mấy ngày trước, Dung vương còn có thể nhớ kỹ bộ dáng thái tử lúc đó cúi đầu cầu xin tha thứ ra sao…

Người này mặc dù vô dụng, nhưng lại có một thân thể tuyệt hảo. Dung vương cầm lấy cổ tay của Phượng Minh, đưa cơ thể thon thả của cậu thu vào trong đáy mắt.

Chính mình nữ nhân vô số, nhưng khi đè lên thân vị thái tử vinh hiển này, cảm giác quả thật không giống nhau.

Đè lên hắn, tựa như đè lên đất đai của Tây Lôi, những thứ đã bị đoạt đi, tất cả đều được thu hồi về.

Thái tử vô năng ạ…

Không cách nào phủ nhận lực hấp dẫn từ thân thể này toát ra, nếu hắn không phải là thái tử, chúa tể một quốc gia, mà là một nam kỹ Tây Lôi bán thân để mưu sinh, chẳng phải cơ thể này đã có cơ hội hiển thị giá trị?

Trong lòng đối với người trước mặt muôn vàn khinh bỉ, nhưng lại biết rõ sự điềm mỹ của thân thể này, Dung vương thuận theo dục vọng của chính mình, ôm lấy Phượng Minh đang lả đi, đặt cậu lên nền gạch bên cạnh bờ dục trì.

"Uống nước nhiều quá đến nổi ngớ ngẩn luôn rồi à?" Dung vương quỳ một đầu gối trên nền đất, lạnh lùng nhìn xuống thân thể không hề phòng bị, theo thói quen dùng ngữ khí khinh bỉ trách cứ: "Đừng làm bộ dáng đó trước mặt ta, ngươi không khơi gợi được từ tâm của ta đâu." Hắn đưa tay, vuốt ve gương mặt cậu.

Phượng Minh dần tỉnh táo lại, nhưng không phải là nhờ tay của Dung vương, mà là do cảm giác lạnh băng từ đá lót nền truyền đến.

Vừa mới bị Dung vương buông ra lại bị chìm nghỉm, có lẽ vì vừa mới trải qua chuyến lữ hành vượt thời không, hồn phách không thể nào khống chế được thân thể mới, khiến cho cảm giác đột ngột bị mất đi, không thể nào nghe thấy bất cứ thứ gì, giống như một lần nữa bị cuốn vào trong thời không vô tận.

May mắn trong lúc mất phương hướng, một lần nữa lại có lại tri giác. Tuy Dung vương dùng lời nói đả thương người khác, Phượng Minh căn bản không hề nghe thấy, cũng không biết chính mình đã làm cách nào rời khỏi dục trì để lên bờ.

Thân thể trần trụi, từ trong nước ấm áp bị đặt lên trên mặt đất lạnh băng, thật khó mà chịu được, khiến tri giác Phượng Minh dần dần khôi phục, thấp giọng rên rỉ, đôi mắt đờ đẫn bắt đầu có lại sinh khí.

"Ngươi muốn làm gì?" Rốt cuộc phát hiện tình huống của mình hiện giờ, Phượng Minh kềm chế thân thể yếu đuối, miễn cưỡng mở miệng.

Cánh tay Dung vương không ngừng lướt trên cơ thể run rẩy kia, hòng tuyên bố quyền sở hữu của mình. Hết vuốt ve lại mơn trớn, nếu không phải trong mắt Dung vương lộ rõ tà khí, Phượng Minh còn nghĩ hắn đang xoa bóp cho cơ thể đang đau buốt của mình.

Phượng Minh giơ tay, đè lên những ngón tay Dung vương đang bừa bãi vọng động: "Dừng lại!"

"Hả?" Dung vương cười nhẹ, dễ dàng nắm chặt hai cánh tay đang cố ngăn cản của Phượng Minh kéo lên đỉnh đầu. Rồi hắn cúi người, dùng răng cắn nhẹ lên môi của Phượng Minh, "Thái tử điện hạ hôm nay muốn phát uy à?" Trong nháy mắt sắc mặt biến đổi, lời nói lạnh lùng thấm vào nhân tâm: "Dám chọc giận ta? Chẳng lẽ lại muốn nếm đau khổ?"

Ngay cả khi hai tay đau đớn bị giam cầm trên đỉnh đầu không khác chi đứt đoạn, ánh mắt Phượng Minh vẫn bất khuất nhìn thẳng vào mắt Dung vương. "Ngươi dám đối xử với thái tử như thế à?"

"Không phải trước giờ đều như thế sao? Tại sao hôm nay đột nhiên lại cho rằng ủy khuất?" Dung vương cả cười, nhướn mày.

"Ngươi…" Phượng Minh chớp mắt, nuốt vào một ngụm khí lạnh.

Chuyện này chẳng phải đã rất rõ ràng rồi sao? Mặc dù bản thân một lần nữa "đầu thai", làm một thái tử ngự ở trên cao, hơn nữa dáng người cũng không ngắn ngủn, mà cao ráo như nguyện vọng, thế nhưng, vương cung rối loạn, chẳng những bị tên Đồng thiếu gia kia xúc phạm, trước mắt lại là kẻ chính thức nắm giữ quyền lực của đất nước này, nhiếp chính Dung vương, lại có thể xem thái tử như một món ăn ngon.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!