Edit: M2P
**************
Thuyền mở buồm ở mức lớn nhất, đón gió mà lao đi.
Trên biển Đan Lâm, đội thuyền hải tặc dưới sự triệu tập của đại thủ lĩnh khẩn cấp đuổi về hướng đảo Kinh Chuẩn. Trong cả đám người, kẻ quan tâm đến an nguy của Phượng Minh nhất tự nhiên chính là Dung Điềm cùng Tử Nham.
Về phần Hạ Địch....
Điều quan tâm duy nhất của người này là như thế nào đem nam nhân của hắn ăn một lần lại một lần, ăn đến sạch sẽ, nhấm nuốt đến cả cốt tủy bên trong, một chút chất lỏng cũng không để dư.
Ai....
Thật là kỳ quái, Tử Nham này sao lại mỹ vị như vậy chứ, khiến hắn ăn đến nghiện, hại hắn hết ăn lại ăn hết lần này đến lần khác, ăn đến cả một ngàn một vạn lần mà vẫn thấy không đủ.
Rõ ràng vừa mới mới ăn qua, hiện tại tâm hắn lại ngứa ngáy, lại muốn đè Tử Nham ra ăn thêm lần nữa.
"Lăn xa một chút cho ta!" Tử Nham căm tức mà gầm nhẹ, một chưởng đem Hạ Địch muốn dính lại gần mình đẩy ra.
Tên hải tặc đáng chết! Hắn đem Tử Nham này trở thành cái gì chứ, thành thứ đồ để phát tiết trên đường cho đỡ tịch mịch sao? Suốt ngày chuyện gì cũng không làm, chỉ biết chạy tới khoang của hắn để làm xằng làm bậy.
Tuy rằng lúc này Hạ Địch đối với việc cứu viện Minh vương có vai trò rất lớn, tuy rằng hiện tại đội thuyền hải tặc chính là do Hạ Địch triệu tập, tuy rằng chính mình đang thiếu hắn một nhân tình rất lớn...
Nhưng là không thể vì như thế mà để hắn không biết tiết chế làm xằng làm bậy! Cách một lúc lại làm một lần, thân thể ai mà có thể chịu đựng được tên dã thú này chứ?
Tuyệt đối không thể nuông chiều hắn!
"Hư, ngươi nhỏ giọng thôi, Tây Lôi vương sẽ nghe thấy đó."
"Lại dùng chuyện này uy hiếp ta, ta giết ngươi!" Tử Nham hung tợn uy hiếp, bất quá thanh âm lại vẫn là kiêng kị mà nhẹ đi không ít.
Nghĩ đến sự việc lần trước, Tử Nham liền một trận sợ hãi.
Lúc ấy nếu Đại vương không phải gõ cửa muốn Hạ Địch đi ra ngoài, mà là đề nghị muốn vào trong, vậy thì mặt mũi chính mình đều mất hết.
May mắn, cuối cùng cũng qua được cửa.
Bất quá, Tử Nham vẫn có chút nghi hoặc.
Sau khi rời đi, Đại vương cùng Hạ Địch rốt cuộc đã nói những gì? Hạ Địch sau khi trở về, vẻ mặt hắn ta bí bí hiểm hiểm.
Tử Nham cũng có hỏi qua Hạ Địch, nhưng tên khốn đó vốn không có thẳng thắn mà trả lời vào chuyện chính, ba lần bốn lượt mà đổi đề tài, rất giống có tật giật mình.
Căn cứ vào kinh nghiệm từ trước, mỗi lần Hạ Địch thần thần bí bí, Tử Nham tránh không được cả người không được tự nhiên, có cảm giác giống như đang bị hãm hại.
Người này rốt cuộc lại muốn làm cái quỷ gì? Hắn đã đối với Đại vương yêu cầu gì đó, lại muốn liều mạng gạt mình?
Không phải là... tật xấu của hắn phát tác, hắn thừa dịp được yêu cầu giúp đỡ cứu viện Minh vương mà hướng Đại vương bỏ đá xuống giếng, vơ vét tài sản của Tây Lôi đi?
Hoài nghi Hạ Địch như vậy quả thật có chút không đúng, bất quá, thừa loạn mà ra tay chính là thiên tính của hải tặc nha!
"Hạ Địch."
"Đến đây." Hạ Địch nhanh chóng nhân cơ hội mà lại gần một chút, Tử Nham một chưởng hung hăng đặt trên ngực hắn, không cho hắn tiếp tục tới gần. Hắn lại còn đáng giận mà cố ý làm ra vẻ mặt thỏa mãn, "Sứ giả đại nhân có gì phân phó sao?" Hạ Địch tà ác mà tươi cười, tựa như tay Tử Nham không phải là đang ngăn cản hắn, mà là đang vuốt ve ngực hắn.
Tử Nham chịu không nổi ánh mắt ám chỉ của Hạ Địch, thu lại hai tay, chính mình đứng lên, đem ghế dựa kiêm giường tặng lại cho Hạ Địch, nghiêm nét mặt nói: "Ta hỏi ngươi một lần cuối cùng, ngươi đến cùng đã cùng Đại vương nói chuyện gì?"
"Ngoan, ngồi xuống đây, ta sẽ chậm rãi nói cho ngươi biết." Hạ Địch vỗ vỗ chỗ trống bên người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!