Chương 270: (Vô Đề)

Edit: M2P

Thình lình xuất hiện tại cửa phòng, Phượng Minh cứ thế lao vào khiến Thu Tinh vốn ở một bên chiếu cố Lạc Vân giật nảy mình. Lạc Vân vừa mới từ trên giường ngồi dậy, bất ngờ không kịp đề phòng bị Phượng Minh ôm cổ.

Đây chính là cái ôm huynh đệ tình thâm đó!

Phượng Minh được làm ca ca!

Đây thật sự là tâm nguyện nhỏ nhoi của Phượng Minh, bởi ở hiện đại cậu vốn là cô nhi, cậu vẫn luôn hâm mộ người khác có em trai chơi cùng. Thế giới này thật sự là quá tuyệt vời! Để cậu có Dung Điềm, có cha, có mẹ, bây giờ còn có một em trai! Nhất định là ông trời thấy việc khiến người vô tội như cậu gặp nhiều đau khổ quá mà cảm thấy áy náy, cho nên sau khi trút xuống trận mưa chết tiệt kia, lại ban cho cậu một lễ vật quá to lớn

- em trai!

"Đệ đệ à!"

Phượng Minh kích động tột độ, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của những người khác, đem Lạc Vân đã gầy đi không ít ôm vào trong ngực: "Đệ đệ của ta thật khổ! Đã có ta ở bên cạnh đệ, ta sẽ hảo hảo chiếu cố đệ!"

"Buông tay." Lạc Vân lạnh nhạt mà nghiến răng.

"Đệ có muốn khóc thì ngay tại ngực ta khóc đi."

"Buông tay." Thanh âm lại càng lạnh như băng.

Ách...

"Lạc Vân, ta là đại ca mà."

"Đừng đụng vào ta." Lạc Vân lãnh đạm mà đẩy cậu ra.

Phượng Minh ngây ngẩn cả người: "Lạc Vân, ta nói là sự thật đó, đệ thật sự là đệ..."

"Ta biết."

Ách?

Đệ có biết?

Khi nào thì biết?

Tại sao ta lại không biết?

Lạc Vân nâng lên ánh mắt, lạnh nhạt mà liếc một cái: "Ở trong mắt ta, ngươi chính là thiếu chủ Tiêu gia."

"Cái này..."

"Trên dưới rõ ràng, thỉnh thiếu chủ về sau không cần đối với thuộc hạ quá thân thiết."

"Vậy... Cái kia... Thôi Dương nói cho ta biết, Thiên Thiên phu nhân qua đời, hôm nay Lạc tổng quản, cũng chính là cữu cữu đệ cũng... Ta cảm thấy huynh đệ chúng ta hẳn là nên che chở, đồng tâm hiệp..."

"Việc cá nhân của thuộc hạ thiếu chủ không cần phải bận tâm."

"Đệ..."

"Không cần kêu ta là đệ đệ! Ta không có đại ca!" Vừa mới trải qua đả kích, chính mắt nhìn cữu cữu được hạ táng, Lạc Vân càng thêm khó tiếp xúc.

Giống như bị dội cho một thùng nước lạnh, Phượng Minh thật cẩn thận nhìn sắc mặt xanh mét của Lạc Vân.

"Lạc Vân..."

"Thiếu chủ, hiện tại ta đang bận, thỉnh thiếu chủ trở về phòng mình." Lạc Vân tuyệt tình mà hạ lệnh đuổi khách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!