Chương 26: (Vô Đề)

Người dịch: Đài Lạc

Thái tử lên đường đi sứ, quan lại khắp nơi lẽ đương nhiên phải dốc sức mà hầu hạ, thuận buồm xuôi gió, đoàn người cứ thế đi mãi suốt bảy ngày trời, cuối cùng cũng đặt chân tới biên giới Tây Lôi.

Từ đây muốn tới được Phồn Giai, phải băng qua một nơi mang tên Vĩnh Ân. Nhược Ngôn địa hình địa thế cũng không khác Tây Lôi là mấy, đất đai đa phần pha sơn địa, đường biên phân chia ba nước Tây Lôi, Phồn Giai và Đồng Quốc giáp tiếp lẫn nhau.

Thời đại này nước lớn nhiều không đếm xuể, chuyện có đoàn sứ qua lại thăm viếng những các nước ấy thường chẳng hiếm gặp, mà hầu như tất cả đều phải mượn đến biên quan của Vĩnh Ân mà đi tiếp, chính vì thế quan binh trấn giữ biên ải nơi đây đối với những đoàn xe qua ngang thường không có thói quen đến kiểm tra xem xét.

Phượng Minh vì phải chờ người mang văn thư quá cảnh đến đệ trình nơi quan ải mà bất đắc dĩ  phải ở lại nơi biên quan Vĩnh Ân suốt cả một ngày hôm ấy.

Đêm xuống, một viên quan phụ trách thiết đãi địa phương đích thân đến tận nơi mời đoàn người Phượng Minh tới tham dự buổi yến tiệc chiêu đãi.

Đương lúc mọi người cao hứng liên tiếp mời rượu nhau trong yến, Đồng tướng quân do lãnh nhận trách nhiệm bảo vệ thái tử mà tay nắm chặt bảo kiếm nhất quyết chối từ không đụng đến một giọt, chỉ duy có Hạ Quản vốn thích uống rượu, tửu lượng lại cao, đã uống tới trăm chén mà thần sắc vẫn không đổi.

Danh tiếng An Hà thái tử giỏi uống rượu xưa nay ai ai cũng biết hại Phượng Minh bị cưỡng ép uống vô vàn loại rượu mạnh.

Nhưng trước giờ do chưa từng uống nên chỉ vài chén xuống bụng, cậu đã lập tức mơ hồ không phân biệt được trời trăng gì nữa, chỉ nhớ những chuỗi âm thanh hỗn tạp trộn lẫn giữa những tiếng thanh nhạc và tiếng người gọi nhau mà đầu óc xây xẩm choáng váng đến quay cuồng.

Sớm hôm sau, kết quả thảm hại của việc say rượu cuối cùng cũng hiện rõ ra.

Đầu Phượng Minh đau đến như nứt tung ra, mơ mơ màng màng hé mắt, nhưng nhất thời không thể lấy lại sự tỉnh táo vốn có, chỉ cảm thấy thần trí cứ mê muội. Cậu nhấc tay đặt lên trán, rên rỉ vài tiếng.

"Thái tử tỉnh rồi ư?"

Hình như có tiếng ai đang nói bên cạnh? Nhưng giọng nói này cậu chưa từng nghe qua lần nào.

Phượng Minh cố ép mình quay đầu lại nhìn, ngay lập tức sợ đến mức nhảy dựng cả lên.

Ngay bên cạnh, đắp cùng một chiếc chăn với cậu là một mỹ thiếu niên tuấn tú, mi thanh mày liễu, làn da trong suốt tựa hồ như ngọc lựu soi mình dưới ánh dương, mái tóc buông dài lơi lả xoã một bên vai, dù là nam nhân, nhưng cách cư xử với người ta lại yêu chiều, cưng nựng như hạng đàn bà lả lơi. Càng đáng sợ hơn chính là, hắn ta từ đầu tới chân đều loã lồ, duy chỉ có tiểu tiệt lộ ra bị cánh tay trần che khuất đi, nhưng trên làn da căng mịn ấy cơ hồ như khảm đầy từng điểm từng điểm hồng tươi sắc bầm tụ, tươi màu đẹp đẽ đến mức khiến mặt cậu đỏ bừng cả lên.

Phượng Minh đã từng cùng Dung Vương làm chuyện hồ nháo đã nhiều, lẽ đương nhiên biết rõ những dấu vết kia do đâu mà ra. Hơn nữa nếu chỉ dựa vào sắc màu của những dấu tích không thôi, tám phần mười chắc chắn là do hoan lạc đêm qua mà thành.

"Ngươi… ngươi là ai? Sao lại ở đây?"

"Thái tử lại có thể quên tiểu nhân ư?" Người con trai ấy chớp chớp mắt, liếc mắt nén giận nhìn Phượng Minh, gật đầu cắn môi đáp lại: "Tối qua Đồng tướng quân đã khuyên người tới nửa ngày trời, nhưng vẫn chính thái tử đã không chịu buông tiểu nhân ra kia mà."

"Cái gì?" Phượng Minh kỳ quái thét lên, không có can đảm trực diện nhìn phía Liệt Nhi hồi lâu, lại nhớ tới chuyện Dung Vương từng nói chuyện nam phong tại nước nào cũng đều được tôn trọng cả, thậm chí đến người trong vương thất cũng thường hay có các thần tử dâng tặng nam sủng để cầu việc thăng quan tiến chức. Phượng Minh hồi tưởng lại chuyện tối qua, không một chút ký ức nào còn lưu lại, thấp thỏm lo âu, len lén kéo một góc chăn nhìn vào bên trong, ngay lập tức té luôn xuống giường.

Trong chăn, toàn thân Liệt Nhi hoàn toàn trần trụi, một mảnh quần áo cũng không còn.

Việc đến mức ấy không cần hỏi cũng đoán được đêm qua đã xảy ra những chuyện gì.

Liệt Nhi cười ha ha nói: "Thái tử sao vậy? Đêm qua còn phóng khoáng như thế, tinh mơ hôm nay lại tức thì thay đổi thần dạng, chẳng lẽ người không còn thích Liệt Nhi nữa?"

Nói đoạn người ấy cứ chầm chậm tiến tới hại Phượng Minh càng lúc càng hoảng hốt lui lại phía sau, đến khi đầu đập đánh cộp vào thượng thành sàng, Liệt Nhi thấy vậy mới lập tức dừng lại, bĩu môi nói: "Thái tử vì cớ gì lại sợ Liệt Nhi? Liệt Nhi nên sợ người mới phải, nhìn xem, tối qua còn đem người ta hành đến gần chết trên giường." Cậu ta chìa cánh tay mảnh dẻ ra trước mặt Phượng Minh, toàn bộ đều phủ những điểm màu đỏ tím sậm lại.

Có thể hoán đổi vị trị với kẻ khác, nói không chừng phải là điều tự hào khôn xiết. Nhưng Phượng Minh lại xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, lần đầu tiên đem nam nhân lộng khoái trên giường, hơn nữa lại khiến người ta mình mẩy đầy những dấu hôn.

Lại từng nghe nói rượu có thể khiến con người ta thay đổi tính cách, quả nhiên đó là thứ không nên chạm tới.

Phượng Minh ngàn vạn lần hối hận, lắp ba lắp bắp nói: "Hiểu nhầm… chỉ là hiểu nhầm thôi…"

"Hiểu nhầm?" Liệt Nhi nhìn Phượng Minh u u ám ám, đôi mắt ấy như mở lớn sáng long lanh, ứ đầy những lệ, bị ánh mắt ấy nhìn chăm chăm, bất giác trong lòng Phượng Minh chợt thấy áy náy, đương lúc muốn mở miệng an ủi cậu ta mấy câu, Liệt Nhi tình lình nở một nụ cười, để lộ hai lúm đồng tiền nho nhỏ nơi má, hết sức dịu dàng nói: "Thái tử đã nói hiểu lầm, vậy tức là hiểu lẩm rồi."

Phượng Minh vừa mới giãn ra được một chút, Liệt Nhi lại nói: "Liệt Nhi thân là nô bộc dưới quyền một phú nhân tại biên ải Vĩnh Ân này, đêm qua do thái tử lôi kéo Liệt Nhi không buông, lão gia mới đem Liệt Nhi dâng tặng Thái tử." Nói đoạn cậu ta lập tức tung chăn bước xuống giường, quỳ gối hẳn xuống trên nền sàn lạnh băng băng, cúi đầu phủ phục nói: "Thái tử giờ là chủ nhân Liệt Nhi.

Nếu thái tử đêm qua thấy không hài lòng chuyện Liệt Nhi hầu hạ người, thỉnh người tuỳ ý xử phạt, Liệt Nhi tuyệt đối không nửa lời oán thán."

Phượng Minh vạn vạn lần không ngờ được cậu ta sẽ làm vậy, vội vã kêu lên: "Ngươi làm gì vậy? Đứng dậy nhanh lên, không chết cóng bây giờ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!