Chương 22: (Vô Đề)

Người dịch: Đài Lạc

Phượng Minh đánh chết cũng không thừa nhận đêm qua vì hôn quá say mê cuồng nhiệt mà mất tri giác, cậu đem tất cả nguyên nhân quy đổ cho Dung Vương vì đã không đề cập với mình về công dụng của cái thứ thảo dược cổ quái kia, khiến cho cơ thể suy yếu đi.

Chính vì nguyên do ấy mà mới tinh mơ tỉnh dậy, cậu đã liên tiếp phóng những ánh mắt công kích ác liệt nhắm thẳng vào Dung Vương.

"Ngươi còn không mau đem tất cả nội tình mà giải thích rõ ràng ra!" bày ra lập trường của kẻ bị hại, Phượng Minh cuộn mình trong ổ chăn tách khỏi Dung Vương một khoảng, để biểu đạt sự bất mãn.

Dung vương vươn tay, lâp tức kéo cậu lại mà ôm ấp trong lòng, thổi nhẹ một cái vào tai Phượng Minh, cười nói: "Hôm qua chẳng phải đã giải thích rõ nguyên nhân rồi hay sao?"

"Hôm qua?" Nhớ tới những nụ hôn dài hoang đường phóng đãng ấy, sau đó lại còn vì thế mà mê muội mơ màng, nhớ đến những việc mất mặt hôm qua, Phượng Minh càng nghiến răng nghiến lợi.

"Được rồi, để ta từ từ giải thích cho ngươi."Thấy Phương Minh tức giận, Dung Vương vội vàng vỗ về, đem tất cả sự tình kể lại từng chút một.

Hắn dụng tài ăn nói của mình, thiệt xán sinh hoa. Làm An Tuần nôn nóng nhập cung Vương hậu ra sao, vội vàng gấp gáp lập ra kế hoạch đó thế nào, làm sao đem dụ An Tuần bước vào di cung Di Hoà Viên cô tịch, cứ liên tiếp rủ rỉ một mạch bên tai, tỉ mỉ giải thích, không chút nào không minh bạch.

Phượng Minh ngây người khi nghe hắn nói, thầm nghĩ: Hoá ra ngay từ lúc chúng ta vừa hồi cung, hắn đã lập tức nghĩ ra nhiều chuyện như vậy.

Khi nghe An Tuần dù đã ép mình uống "độc dược" còn chưa từ bỏ ý định, muốn đâm một nhát để chứng thực thái tử thực đã chết, Phượng Minh kinh sợ "Ôi trời" một tiếng.

Dung vương liền nói: "Không cần sợ, ta làm thế nào để hắn tổn thương ngươi chứ. Chỉ vì hắn nhất định làm thế, ta vạn bất đắc dĩ mới buộc lòng xuất hiện, đem một đao chém chết An Tuần. Ôi, công bại thuỳ thành."*

Phượng Minh hừ lạnh một tiếng: "Không cần đóng kịch. Phải như ngươi không lao vào cứu ta đã có những suy nghĩ lầm lạc rồi. Nói, vì sao không đem sự tình bàn bạc với ta trước? Hại ta xem bị hù chết?

"Thời gian quá cấp bách, khi lập kế sách này thì An Tuần đã nhập cung rồi, đâu có thời gian cùng ngươi tường minh rành mạch được? Lại nói, An Tuần quả cáo già, cả thiên hạ này e chỉ có một người có khả năng phiến gạt hắn là vương hậu thôi. Phải như ngươi sớm biết chân tướng, trong lúc nguy cấp khó tránh khỏi để lộ chân tướng."

"Nguỵ biện!" Phượng Minh lại hừ một tiếng, nhớ tới đoạn An Tuần đã cắt đặt gian tế, cau mày nói: "Ngươi giết An Tuần, vậy chẳng phải Tây Lôi sẽ đại loạn sao? Phồn giai phò mã chết đi, nhất định họ sẽ báo thù, còn cả lũ gian tế kia cũng đã đủ nhức đầu rồi." Lại nhớ đến những lời chúng tướng có nói, cậu liền liến táu thanh minh: " Ta không có kế sách gì vẹn toàn đâu đó. Ngươi đã reo rắc lời nói dối nào vào bọn Đồng tướng quân? Nói ta tỉnh lại sẽ có thể đem sự tình ra xử lý ổn thoả?

Đừng có đem hết trách nhiệm đổ lên đầu ta!"

Dung Vương lặng yên nhìn chăm chú nhìn điệu bộ khẩn trương căng thẳng của Phượng Minh, đôi môi tái có hơi nhếch lên, dịu dàng nói: "Ngươi sợ cái gì, ta lẽ nào lại hại ngươi? Mưu kế vẹn toàn là tại ta đây, ngươi hôn ta một cái, ta sẽ nói ngươi biết."

Hắn thanh âm trầm thấp hoa lệ, từng từ từng từ một khe khẽ thì thầm bên tai, có sức hấp dẫn quyến rũ đến ma mị.

Tim Phượng Minh đột nhiên đập thình thịch, tức thì xấu hổ đỏ mặt ngồi bật dậy, vẫn như thấy thiêu đốt nơi vành tai, cúi đầu không cam tâm nói: "Ta vì cái gì để muốn hôn ngươi? Giang sơn của ngươi, vương vị của ngươi, phiền phức cũng chính ngươi rước lấy… Ô.. ô…"

Mới nói được nửa chừng, Dung Vương đã trườn lên bao phủ lên người cậu, cắn nhè nhẹ vào đôi môi sưng tây.

Tức thì hơi thở căng thẳng khẩn trương.

Vị ấn trầm hứng khởi, tràn ngập lan toả bao phủ toàn bộ cung điện, tựa hồ có thể nhìn thấy từng làn, từng làn hương lay lay động động.

Tấm chăn tơ rơi xuống, Dung Vương mạnh mẽ đè chặt hai tay Phượng Minh đang quơ quào lung tung lại, đoạn không ngừng dùng thân thể mà ve vuốt mặt trong bắp vế Phượng Minh. Trong miệng Phượng Minh đầy vị khoái lạc, hắn cúi xuống đem tiếng phản kháng của Phượng Minh nhấn chìm phong toả lại. Duy chỉ còn có đôi mắt đen lay láy cứ không ngừng cố gắng ngoan cố, mở trừng trừng nhìn Dung Vương.

Vẫn tiếp tục duy trì nhịp độ tấn công phù hợp, trong lúc hưởng thụ sự ngọt ngào ấy Dung vương cố  lôi kéo Phượng Minh, đợi cậu cùng nhập hoà vào cái thiên đường tuyệt mỹ ấy, không ngừng dùng đầu lưỡi dụ dỗ mê hoặc.

Dần dần, đến cả cắp mắt kia rốt cuộc cũng chẳng thể kháng cự mà thất bại, lún sâu vào nhu tình lưu sa.

Đương lúc động tình, thái tử điện ngoại chợt truyền đến một tiếng nói.

"Thái tử, thảo dược đã được sắc xong, Hạ tiên sinh căn dặn phải uống khi còn nóng.

Thanh âm mềm mại, nguyên lai là Thu Tinh.

Phượng Minh lại càng hoảng sợ, luống cuống đẩy Dung Vương ra, hai hàm khép lại, cư nhiên hung hăng một phát cắn ngay đầu lưỡi Dung Vương.

Dung Vương bị đau, đột nhiên chau mày, không hài lòng trừng mắt liếc Phượng Minh một cái  rồi mới buông hai tay thả Phượng Minh ra.

Thu Tinh đẩy cửa, cẩn thận dè dặt bưng theo một bát thuốc nóng màu đen bước vào: "Đây là thảo dược mới sắc, thái tử mau nhanh uống đi." Đưa mắt nhìn qua một lượt, mặt Phượng Minh đỏ bừng, còn Dung Vương cũng đương nằm trên giường, trên mình một chiếc chăn tơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!