Chương 21: (Vô Đề)

Người dịch: Đài Lạc

Giả tử dược gây thương tổn với thân thể nặng nề, tuy mạch Phượng Minh lúc này đã dần hồi phục, nhưng vẫn miên man mê mệt mấy ngày liên tiếp. Thế cục Tây Lôi rối ren bất ổn, Phồn Giai vương thất đã lên tiếng đòi báo thù, trong triều quần thần nhao nhao phản đối, chống biến loạn.

May thay công phu đối ngoại che giấu của Dung Vương rất điêu luyện, nên trăm sự trong triều đều được xử lý đích đáng.

Đủ loại sự việc cứ nối nhau diễn ra, vậy mà Phượng Minh vẫn cứ mê mệt say ngủ không hay biết gì.

Sau giờ ngọ, trung cung lại tiếp tục duy trì kéo dài cái bầu không khí tĩnh lặng suốt mấy ngày gần đây.

Ngay giữa đại sàng một thân ảnh được an trí ổn thoả vẫn đương bị ánh nhìn của mọi người theo dõi sát sao. Trong ấy, ánh mắt nôn nóng tha thiết nhất, hiển nhiên đến từ Dung Vương.

"…Ừhm.." Đột nhiên, đôi môi tái vốn khép chặt chợt bật ra một thanh âm nhè nhẹ. Trên gương mặt say ngủ hiển hiện một nét phớt hồng bất thường, thảng như dự đoán cậu đã gần tỉnh lại.

Tim mọi người, lập tức như căng ra, tất cả đều cùng nín thở chờ đợi.

Hàng mi rậm dài, khe khẽ rung rung rồi dưới ánh mắt kỳ vọng của tất cả, nó đột nhiên lay động. Một hồi sau, thình linh mở ra.

Đôi mắt đen lay láy ấy sau nhiều ngày khép chặt, đã thốt nhiên mở ra.

Phượng Minh vừa mở mắt, tất thảy mọi người trong thái tử điện nhất loạt nhốn nháo đứng dậy.

"Thái tử đã tỉnh dậy!"

"Đã tỉnh dậy rồi…"

"Trời ban phúc…" tiếng khấn nguyện của Thu Lam, trong trẻo chen lẫn trong vô vàn những tiếng mừng vui kinh ngạc của mọi người xung quanh.

Dung Vương sải một bước đến gần, kim đao đại mã ngồi bên giường nắm cổ tay Phượng Minh xem xét mạch đập, rồi cuống quýt: "Nhớ rõ ta không? Trong người có chỗ nào khó chịu không?

Phượng Minh vừa tỉnh, toàn thân không chút sức lực. Ngẩng đầu thấy Dung Vương, mới nhớ ra mọi chuyện đã xảy ra, vừa định mở miệng nói, thì chỉ thấy một thanh âm lanh lảnh chói tai vừa cười vừa nói: "Dung Vương ngài chớ nên lo nghĩ, linh dược đã hoàn toàn hết hiệu lực, thần dám dùng tính mệnh mình đảm bảo. Thái tử hôn mê đã bảy ngày, hôm nay tỉnh lại, đích thật đúng lúc."

Người đang nói toàn thân vận toàn lam gấm, cằm nhọn, con mắt dài mà hẹp, trên tay đương phe phẩy một chiếc quạt có hình dáng cổ quái, chính thị Tây Lôi đệ nhất dược sư Hạ Quản. Hắn là kẻ trời sinh tính quái gở, tính tình lầm lì khó hoà hợp, ngoài những lúc chịu sai bảo từ vương thất, lúc nào cũng chỉ ru rú trong nhà, được xem như một kỳ nhân hiếm thấy trên thế gian.

Phượng Minh uống giả tử dược, đích thị cũng từ tay kẻ này mà ra.

"Ha ha, thái tử cát nhân thiên tướng, đại dũng đại mưu, nhất cử diệt trừ tận gốc kẻ có dã tâm bất chính, quả tình mang cốt cách đích thực như tiên vương." Đồng tướng quân tay cầm bảo kiếm bên hông, nét mặt tỏ ý tán tụng.

"Diệt trừ tận gốc kẻ có dã tâm bất chính?" Phượng minh ngỡ ngàng hỏi.

"Kẻ có dã tâm bất chính, đương nhiên ám chỉ Phồn Giai Vương Phu An Tuần, kẻ đã đến đây gây nhiễu loạn Tây Lôi ta. Thái tử một đao, đã dọn dẹp sạch sẽ, thật sảng khoái quá."

An Tuần đã chết?

"Hả?" Phượng Minh há mồm kinh hãi thốt lên một tiếng, cảm thấy như cánh tay áo đang bị Dung Vương nắm lấy có đôi chút lay động, lập tức ngậm miệng.

Cậu trước khi uống "Độc dược" đã từng ngờ rằng Dung Vương đã hãm hại mình, nhưng giờ đây khi vừa thấy bản thân khả dĩ có thể tỉnh lại, tức khắc hiểu rõ rằng những phỏng đoán của mình đều lầm lạc. Những sự tình sao lại phát triển một cách quỷ dị như vầy, chân tướng sự việc ra sao, căn bản nguồn gốc như thế nào đều không hay biết, nhưng nhớ tới lời giáo huấn của Dung Vương trước đây: "Không biết cũng phải giả bộ như rất am tường.", lập tức vội vàng tỏ vẻ thâm sâu khó dò để phối hợp theo, rất nhanh gật đầu đáp: " Không sai, hắn quấy nhiễu Tây Lôi, quả thực đáng chết."

Nhưng rồi lại không thể kềm lại suy nghĩ: An Tuần đã chết, vậy mối tình thứ hai của vương hậu biết phải làm sao? Bất quá chẳng qua tên khốn An tuần cư nhiên lại bức ta uống độc dược, chết cũng là đáng kiếp."

Vì thế liền sau đó bèn gật đầu mạnh thêm lần nữa: "Phải, đáng chết."

Hết thảy chúng quan tại thái tử điện, những người đã chăm sóc lúc Phượng Minh bệnh đều nhất loạt nhìn nhau, tất cả đều cảm thấy thái tử điện hạ hiện thời so với kẻ khiếp nhược hèn nhát ngày trước, suốt ngày chỉ biết đến trốn tránh, tính tình tuyệt nhiên không chút tương đồng, hơn nữa càng ngày càng quyết đoán anh minh sáng suốt hơn, quả là một thái tử tài năng, không khỏi vui mừng hết đỗi, miệng tủm tỉm cười.

Phượng Minh mệt mỏi tựa vào lòng Dung Vương, thân thể tuy thập phần suy yếu nhưng vẫn khiên cưỡng cư xử mọi việc dưới dáng dấp thái tử, Thu Lam nhanh nhẹn mang tới một chén dược thảo ấm đến kề bên miệng cậu.

Sở tướng quân cũng vậy, đối với Phượng Minh vừa hồi tỉnh chắp tay, thanh âm tựa như một hồi chuông lớn: "Thái tử ở tại tình thế ngặt ngèo, một kế chém chết An Tuần, khiến Tây Lôi không rơi vào thế rối ren. Suy tính ấy tuy có đôi chút lỗ mãng, nhưng nghĩ kỹ lại, có thể tiêu trừ hậu hoạ, cũng cố lòng tin của quần thần quan lại. Hiện giờ điều cốt yếu là làm sao giải quyết lũ mật thám tại Tây Lôi, đại sự đã thành.

Lũ mật thám của An Tuần tại Tây Lôi, vi thần đã bắt được phân nữa, đương nhiên chúng đang nhận nghiêm hình tra khảo, có kẻ đã khai ra rằng, chúng vẫn còn có đồng bọn, sẽ nhắm đến các giếng nước trong thành mà hạ độc, để khiến Tây Lôi nảy sinh nội loạn. Sự tình trọng đại như vầy, xử trí thế nào, thỉnh Thái tử cùng Dung Vương chỉ dạy." Từ khi Phượng Minh đại triển thần uy phát ngôn câu: " Viễn giao cận công", địa vị cậu trong lòng chúng tướng phát triển càng lúc càng nhanh, và giờ đây đã được công nhận có tư cách định đoạt triều chính như Tây Lôi Vương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!