Phượng Minh uống một hớp lớn nước do Thu Lam mang lại, các cung nữ dâng ngân bồn lên để súc miệng, cậu vốn chuẩn bị ăn cơm, lại không biết có phải do rượu lúc nãy mới uống ảnh hưởng hay không, đột nhiên cảm thấy váng vất đầu. Cậu miễn cưỡng ngáp dài, lại nằm lăn ra giường.
Thu Lam đứng bên giường khe khẽ hỏi: "Thái tử có muốn dùng cơm không ạ?"
Phượng Minh từ từ rơi vào trạng thái buồn ngủ, toàn thân đau mỏi giờ lại có cảm giác thoải mái như bị thôi miên, không trả lời lại, chìm vào giấc ngủ say. Khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ trời đã tối. Cậu nhủ thầm không biết nơi này tính toán thời gian theo cách nào, xem bộ dạng của mình, chắc hẳn là đã ngủ ba, bốn canh giờ rồi. Cậu vừa mới tỉnh, cả người vẫn đang thả lỏng, mắt cũng chỉ mở nửa vời.
Bình thường ở nhà ngủ nướng một tiếng đồng hồ là đã bị bạn cùng phòng trách mắng, bây giờ thần xui quỷ khiến vượt qua cửa thời không trở thành thái tử, tất nhiên muốn lợi dụng thân phận này để đối đãi tốt với chính mình chút xíu.
Trong mơ hồ, chợt nghe thấy tiếng nói: "Hừ, ta còn tưởng hắn thật sự đã chết rồi, hóa ra chỉ là hù dọa chúng ta."
Phượng Minh cảm giác người này đang nói về mình, lập tức tinh thần chấn động. Cậu đơn thương độc mã vừa đến thế giới mới mẻ này, biết giả mạo người khác dễ phô bày toàn bộ sơ hở, không thể khinh thường vọng động, đành tạm thời căng lỗ tai lên, nghe ngóng động tĩnh chung quanh.
Người nói chuyện kỳ thật đứng cách giường không xa, thanh âm truyền tới rất rõ ràng, lại đối với thái tử tràn ngập sự bất kính và khinh bỉ: "Lần sau còn như vậy, dứt khoát tống vào miệng hắn một chén rượu độc cho xong việc, đừng làm huyên náo vương cung."
Thu Lam lên tiếng: "Đồng thiếu gia, thái tử vẫn chưa tỉnh lại", trong giọng nói mang theo sự kiêng dè và nhẫn nhịn.
Phượng Minh nghe xong, lòng thấy kinh hãi. Vị thái tử mà cậu đang giả mạo, lý ra trong vương cung phải là người cực kỳ tôn quý. Đồng thiếu gia này rốt cục là thần thánh phương nào, công nhiên ở thái tử điện đối thái tử bất kính?? Nghe ngữ giọng của hắn, rõ ràng không chút sợ hãi thái tử tỉnh lại nghe thấy. Mà cung nữ thị hầu thái tử, lại không dám bài xích những gì hắn phát ngôn.
Đồng thiếu gia lại nói tiếp: "Ta tạm thời quay về, ngươi bảo hắn an phận một chút, đừng có mà đi gây chuyện."
Vừa xoay người định đi, đột nhiên nghe thấy một mệnh lệnh lạnh lùng lanh lảnh vang lên: "Đứng lại!"
Trên giường Phượng Minh đang chậm rãi ngồi dậy, lời vừa nói ra, khiến lòng mọi người trong thái tử điện nổi lên cảm giác quái dị. Thanh âm thái tử mặc dù quen thuộc, nhưng trước nay đều đầy ắp phục tùng, hôm nay hai chữ nói ra lại cứng rắn phi thường.
Đồng thiếu gia "Ồ" lên một tiếng, xoay người, đĩnh đĩnh đối kháng Phượng Minh, nheo mắt châm chọc: "Thoát khỏi quỷ môn quan, lá gan ngươi cũng to ra không ít."
Hắn xoay người lại, khiên Phượng Minh lập tức nhận rõ bộ dạng. Thì ra người này bất quá chỉ mười tám, mười chín tuổi, thần hồng nha bạch, tất nhiên là một mỹ thiếu niên hiếm thấy rồi. Nhưng lời nói của hắn hỗn láo, khiến Phượng Minh cảm thấy không vừa lòng: "Lá gan to ra, chắc đã khiến ngươi sợ hãi?"
Cậu không chịu yếu thế, học kiểu cách của hắn hừ lạnh một tiếng, tựa ở đầu giường khoanh tay hỏi lớn: "Thu Lam, ngươi nói cho hắn biết, đối với thái tử bất kính thì phải mang tội gì?"
Nói xong, tiện dùng mắt liếc đến Thu Lan.
Phượng Minh kỳ thật cũng không biết quốc gia này và các vương triều trong lịch sử có giống nhau hay không, mạo phạm tôn nghiêm của vương tộc có phải chịu tội hay không, nên khi hỏi, mặc dù ngữ khí sâm nghiêm, trong lòng thất thượng bát hạ, chỉ mong Thu Lam gợi ý cho, để dễ dàng có thang trèo xuống.
Thu Lan nhìn thấy thái tử không giống ngày xưa, đặc biệt lại còn nổi giận, đôi mắt mở lớn chờ nàng trả lời. Hơn nữa Đồng thiếu gia gương mặt đen thui đang đứng trước mặt. Hai người này đều là thân phận đặc thù, nàng chỉ là tiểu cung nữ vạn vạn không dám đắc tội, trong lòng không khỏi kêu khổ, do dự thật lâu, cả người toát mồ hôi lạnh, lo lắng khẽ đáp: "Đối với thái tử bất kính, dựa theo quốc luật, phải bị xử chém đầu."
Đó chính là xử tử.
Quốc gia này rốt cuộc cũng có bảo trì tôn nghiêm của vương tộc. Phượng Minh tâm đã định, mỉm cười hỏi: "Tên này chẳng phải đáng đem ra chém đầu hay sao?"
Đồng thiếu gia xưa nay vốn đã không xem thái tử ra gì, cũng chẳng có chút tôn trọng, hắn lại chưa từng vì thế mà bị trách mắng. Thái tử đối với hắn, chỉ có lẩn tránh xa xa để khỏi bị khi dễ, không biết vì sao hôm nay ngữ khí lại cứng rắn, dám so đo sai lầm của hắn đòi mang ra xét xử.
Cứ tưởng có thể như ngày thường tức giận với thái tử một phen, chèn ép khí thế thái tử xuống, ngẩng đầu lên nhìn, ngang nhiên muốn chống lại ánh mắt đen láy của Phượng Minh, rốt cục nghĩ lại trước mặt mình dù sao cũng là một thái tử danh chính ngôn thuận, bất kính thái tử, quả thật sẽ bị xử chém đầu. Cho dù bây giờ thái tử có hét lớn một tiếng, ba quân lập tức xử tử hắn tại chỗ, người bên ngoài cũng không thể nhiều lời.
Đã nhiều năm rồi chưa có cảm giác thân phận cách biệt, đột nhiên lại sờ sờ xảy ra trước mắt, khiến Đồng thiếu gia bất ngờ kinh tâm, đành phải cúi đầu xanh mặt ói ra một câu: "Hạ thần thất lễ, mong thái tử thứ tội."
Lời vừa nói ra, toàn nội thị cung nữ trong điện đều kinh ngạc.
Chẳng lẽ hôm nay thái tử phát uy?
Phượng Minh không biết đã có kết quả, đợi hoài không cảm thấy cái gì, hẳn cũng không thể mang Đồng thiếu gia ra xử tử, hơi hơi gật đầu nói: "Bỏ qua, hôm nay coi như ta tha cho ngươi."
Đồng thiếu gia run người, thở hắt ra. Nghe Phượng Minh dương dương tự đắc, lập tức ngẩng đầu hung hăng trừng mắc liếc cậu. Vừa rồi hắn không hiểu vì sao mình lại thua tên thái tử vốn mềm yếu vô năng từ trước tới nay, lại đột ngột cúi đầu, khiến mọi người đều cười hắn, trong nhất thời hồ đồ đã đánh mất uy phong, một lời cũng không bay ra khỏi miệng được, xoay người, tức giận chạy thẳng khỏi thái tử điện.
Phượng Minh thấy Đồng thiếu gia lao ra khỏi cửa, gọi Thu Lam lại hỏi: "Ta đói bụng, ngươi không phải đã nói sẽ mang cơm đến sao?"
Thu Lam nhìn ra cửa rồi lại nhìn Phượng Minh, bất an nói: "Thái tử, Đồng thiếu gia rất giận."
"Thì sao chứ? Xúc phạm bổn thái tử, ta còn chưa nổi giận với hắn." Dựa theo thân phận mà nói, người nổi giận phải là ta kia kìa!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!