Vốn khí quan trọng yếu kịch liệt như sóng triều cuộn tới, trong nháy mắt lại mất đi bờ cản, đáng lẽ đã được kềm chế giờ lại trở thành cục diện tràn bờ, đương nhiên khiến kẻ khác cảm thấy vô cùng bực bội.
"Ô…. Đừng….." Phượng Minh lập tức lớn tiếng kháng nghị, càng thêm kích động xoay người gượng dậy.
"Ha ha…" Dung vương cười lên, giơ tay ngăn lại cú đá của Phượng Minh vì nổi giận mà phát tiết, dễ dàng chụp lấy bàn chân cậu, đưa hai chân mở rộng ra.
Sắc đẹp ngay trước mặt, sao lại không ăn cho được?
Phong trào nam sắc, được cho là đam mê cao quý trong giới quý tộc, cho nên Dung vương cũng không khách khí, cong người vươn tới, chậm rãi ép sát thân hình tiến vào bên trong cơ thể Phượng Minh.
"A!"
Cảm giác bị dị vật bỗng nhiên tiến vào khiến Phượng Minh chấn động.
Dung vương đè nén hơi thở, dùng âm thanh trầm thấp trấn an: "Một hồi là tốt rồi, đừng sợ hãi." Hành động của hắn chưa từng dừng lại dù chỉ trong chốc lát, mà vẫn như cũ mạnh mẽ không khác gì gió lốc tiến vào.
Trong nháy mắt, cảm giác được nơi eo hẹp đột ngột bị vật thể bén nhọn mở rộng ra khiến cho đau đớn mãnh liệt.
Khoái cảm không cánh mà bay, Phượng Minh vốn định ngoan ngoãn tiếp nhận, lúc này lại vùng vẫy mãnh liệt: "Đừng! Đau quá! Đau quá!" Đầu đặt tại thân hạ Dung vương lắc liên tục cứ như là trống bỏi, gương mặt tuấn tú đã trở thành trắng bệch.
Ngay thời khắc này mà bắt Dung vương dừng lại, cũng đã quá tàn nhẫn rồi.
Dung vương cố hết sức giữ chặt Phượng Minh, kiên nhẫn khuyên nhủ: "Bắt đầu sẽ hơi đau một chút, Phượng Minh chớ sợ." Nghĩ rằng càng tiến sớm chừng nào sẽ càng làm Phượng Minh khoái lạc chừng nấy, thân thể trầm xuống, thế như chẻ tre dẫn quân thẳng tiến.
Không ngờ Phượng Minh lãnh đòn nghiêm trọng, người bất thình lình co lại bật ngược lên.
"A! Ô… ô ô…" Thái tử điện vang vọng tràn thanh âm ủy khuất kêu gào thảm thiết.
Cùng lúc bên tai Dung vương vang lên tiếng động như xé lụa, biết rằng đã nguy rồi, vội vàng rời khỏi, cúi đầu vừa nhìn, phát hiện trên phân thân đỏ hồng một mảnh.
Cứ tưởng rằng đã thả lòng nhiều ngày, hơn nữa còn mưu đồ chuẩn bị trước cho mọi việc có thể diễn ra vui vẻ, không ngờ thân thể Phượng Minh đã nhanh chóng thừa nhận không chịu đựng nổi rồi.
Nhất thời lòng tràn đầy hối hận.
"Là ta không tốt." Dung vương sắc mặt tái mét, cuống quít đưa Phượng Minh ôm vào lòng, thấy hạ thể Phượng Minh vẫn như cũ chậm rãi chảy ra máu tươi, vội đưa tay đến bên cạnh giường lục lọi.
May mắn thái tử thật sự cũng thường xyên thụ thương, nên thuốc trị thương luôn có ở bên cạnh giường, đều là các loại dược phẩm cực tốt dành cho vương tộc sử dụng.
Dung vương giúp Phượng Minh cẩn thận xử lý.
"Đau quá…" Đôi mày anh tuấn của Phượng Minh chau lại, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rên rỉ, khiến Dung vương vừa bôi thuốc vào lại càng thêm kinh hãi.
Nhìn người trong lòng đau đớn đến nỗi trán ướt đẫm mồ hôi, Dung vương cảm thấy yêu thương vô cùng.
Thật vất vả mới bôi thuốc xong, Dung vương lại đưa Phượng Minh ôm vào ngực. Hai người ngả lưng xuống giường, dùng lời lẽ ngọt ngào trấn an nhau.
"Còn đau không?"
"Còn."
"Là ta đã làm ngươi bị thương."
Phượng Minh lại không cho là như vậy, thì thầm nói: "Yên tâm, ngươi đã nhắc nhở trước, ta sẽ không nói ngươi ức hiếp ta."
Dung vương thấy cậu không việc gì, thoáng an tâm.
"Ngươi trên người mang thương, ngày mai tạm thời đừng cỡi ngựa, chờ vài ngày cho tốt, ta sẽ mang ngươi ra ngoài."
Phượng Minh vừa nghe, đã cuống cuồng lên: "Đừng! Ta muốn cỡi ngựa, ngươi đã đáp ứng rồi, không thể "thực ngôn nhi phì" được!" Cậu đang ở trong lòng ngực Dung vương, hai tay nắm lại, mang tất cả những lo lắng trong lòng tống thẳng đến Dung vương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!