Chương 10: (Vô Đề)

Phượng Minh vừa nhìn thấy Bạch Vân, nhảy nhót không thôi, cùng Dung vương cưỡi vài vòng, bắt đầu chiến thuật vừa mềm vừa cứng, muốn một mình cưỡi Bạch Vân.

"Không được, ngươi cưỡi còn chưa vững, làm thế nào một mình cưỡi Bạch Vân?"

"Ơ? Tối hôm qua ai nói ta hiền minh anh dũng, cái gì cũng biết, cái gì kỳ tài?" Phượng Minh lại trừng to con mắt.

Dung vương nói: "Kia là vì muốn ngươi cao hứng, thân là thái tử, như thế nào lại xem lời nịnh nọt của người khác mà tưởng thật?"

"Ngươi lại gạt ta!" Phượng Minh kêu to lên, bất bình xoay người.

Hai người đều đang ở trên lưng ngựa, thân thể kề nhau, cậu vừa giãy giụa, lập tức khiến cho Dung vương phản ứng lại. Chốc lát sau, phát hiện thân hạ có vật gì cứng cứng đâm lên, nhất thời khiến Phượng Minh sợ đến nỗi mặt không còn chút máu, không dám tiếp tục động đậy.

"Đã bảo ngươi đừng lộn xộn." Trong ngực Dung vương có chút phập phồng, ánh mắt mang theo lửa nóng nhìn chằm chằm Phượng Minh.

Người hầu đứng nhìn từ xa, không biết đã phát sinh chuyện gì.

Phượng Minh cảm giác phân thân của Dung vương nóng rực, hiển nhiên đã dục hỏa công tâm, nhớ đến báo chí có đăng mấy vụ kiện tụng thanh thiếu niên bị xâm phạm bạo lực, không khỏi tê dại da đầu, nhẹ giọng hỏi: "Ta bây giờ sẽ ngoan ngoãn xuống ngựa, ngươi đợi một chút cho tốt hẵng xuống, có được hay không?"

Dung vương khố hạ đang cố gắng chống đỡ, nếu xuống ngựa, thật sự là uy tín mất hết.

"Mơ tưởng." Dung vương không có ý thương lượng, cường ngạnh khẩu khí, khiến Phượng Minh càng thêm kinh hoảng.

"Vậy ngươi muốn như thế nào? Là do ngươi tự nổi lên sắc tâm đó nha." Phượng Minh trừng mắt nhìn hắn: "Ta cảnh cáo ngươi, ta bây giờ đã là hiền minh thái tử, ngươi không thể đụng đến đầu óc của ta." Ngày hôm qua nhặt được bùa hộ mạng lập tức quăng ngay ra, hoàn toàn không biết ánh mắt mình khi trừng lên lại quá đỗi phong tình, cơ hồ dụ dỗ Dung vương ngay lập tức đặt cậu ở thân hạ.

Mặc dù không thể nhanh chóng chiếm hữu người trước mặt mình, bất quá Dung vương cũng không muốn bỏ qua.

"Ngươi muốn làm gì?"

"Muốn ngươi giúp ta giải hỏa." Hai người nói chuyện với nhau, đều cố gắng hạ thấp âm lượng.

Tay Phượng Minh bị mạnh bạo kéo tới, trùm lên hung khí đang dựng đứng.

Cậu lập tức hiểu được ý tứ của Dung vương, đỏ mặt, mắng: "Biến thái!"

"Ngươi có giúp không?" Dung vương không nhịn được, hỏi, tâm ý cứng cỏi không muốn mình bị cự tuyệt.

Khí quan dưới bàn tay nhiệt độ kinh người, truyền lại rung động mãnh liệt, khiến tim Phượng Minh cũng nhảy lên ầm ầm. Bạch Vân lưng cõng hai người, ưu nhã dạo bước, tạo nên giai điệp nhịp nhàng, khiến cho không khí dần dần trở nên nóng bỏng.

Trong phút chốc, Phượng Minh đuổi theo nhân tử kích thích, kết quả bị kích thích hoàn toàn.

Cậu cắn răng nói: "Điều kiện trao đổi, ta giúp ngươi, ngươi cũng phải giúp ta."

Dung vương bị điều kiện phiến tình của cậu làm cho miệng đắng lưỡi khô, khố hạ lại càng thêm đau đớn, khàn giọng nói: "Nhanh lên một chút, kèo nhèo cái gì?" lập tức thân thể nổ lực thực hiện, đưa tay thâm nhập vào dưới áo của Phượng Minh.

Ngồi trên tuấn mã cao lớn, hai người chậm rãi vuốt ve lẫn nhau.

Kịch liệt nhưng lại lo lắng người hầu biết được, khiến hai người càng thêm hưng phấn.

"Ta còn tưởng ngươi trinh liệt lắm chứ." Dung vương nhẹ nhẹ xoa Phượng Minh, giễu cợt. Dựa theo hô hấp, đã tiết lộ sự hưng phấn của hắn, dưới sự vuốt ve của Phượng Minh, ngực giãn nở thiếu điều muốn nổ tung luôn.

Phượng Minh cục kịch không được, cả miệng cũng nói không được, đến cổ cũng còn phát hồng, chỉ có thể cắn răng không lên tiếng.

Dòng điện không ngừng từ đầu ngón tay hai người truyền ra, khuấy động nhu cầu cơ bản từ nơi thầm kín, mang hết thảy sự thỏa mãn dần dần phủ lên trên mặt.

"Ô…" thời khắc cuối cùng, Dung vương đột nhiên hôn Phượng Minh, tránh cho người hầu nghe thấy tiếng rên rỉ mất mặt của cậu.

Thể dịch nhũ bạch, phun lên bàn tay lẫn nhau.

"May mắn Bạch Vân toàn thân đều lông trắng." Dung vương dùng vạt áo dưới lau sạch sẽ hạ thân của mình, chậm rãi làm dịu hô hấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!