Lúc mặt trời lặn, Phượng Ly Thiên nhàn nhã nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, rất có hứng thú nhìn bóng dáng Lam Cẩn luyện kiếm trong sân.
Thân thể khỏe mạnh vận trang phục màu lam, trong tay cầm một thanh trường kiếm, ở trong tiểu viện phủ đầy lá rụng múa một bộ kiếm pháp sinh động như mây bay nước chảy, ánh kiếm màu bạc vẽ lên không trung một mạt hư ảnh, kiếm khí mạnh mẽ cuốn theo lá khô bay lên, bóng dáng màu lam chớp nhoáng giữa đầy trời lá rụng, phảng phất như một con bướm dạ quang màu lam đang bay lượn giữa cánh đồng hoang vu nhuộm đầy máu đỏ.
Đột nhiên, một tia sáng màu bạc xuyên qua lớp lớp lá khô đang rụng xuống trước mắt, Phượng Ly Thiên lập tức rút ra chủy thủ, "keng" một tiếng, chuẩn xác ngăn lại mũi kiếm. Chân khí thức tỉnh khiến mái tóc dài của Phượng Ly Thiên không gió tự bay, mắt phượng yêu dã lưu chuyển ánh sáng mê hoặc lòng người.
Toàn bộ lá rụng đều rơi xuống hết, lộ ra khuôn mặt lãnh tuấn mày kiếm mắt sáng của người cầm kiếm. Phượng Ly Thiên nhếch môi, Cẩn của hắn không phải là một con bướm, mà là mội con báo săn ẩn nấp dưới màn trời màu lam, con báo săn chỉ thuộc về mình hắn.
Lam Cẩn tức tối thu kiếm lại: "Cung chủ khinh thường việc giao thủ với thuộc hạ sao?"
Phượng Ly Thiên ngoắc ngoắc tay, Lam Cẩn cúi người xuống, bị Phượng Ly Thiên nắm lấy, kéo lên ghế nằm: "Nghỉ một lát đi, tối nay còn có một đống chuyện chờ ngươi làm đó, đừng có để lại ngủ quên trên bàn nữa."
Lam Cẩn bị Phượng Ly Thiên ôm lấy, thân thể thon dài kiện mỹ cứng đờ, muốn tránh ra, lại tham luyến nhiệt độ cơ thể ấm áp phía sau, vậy nên dứt khoát tìm một tư thế thoải mái mà nằm xuống. Bao nhiêu năm qua, hai người vẫn luôn sưởi ấm cho nhau như thế, gian nan sống qua từng đêm lạnh lẽo. Đã lâu chưa chạm tới, suýt chút nữa hắn đã quên mất loại cảm xúc này.
Nhớ năm đó, Phượng Ly Thiên bảy tuổi mình đầy thương tích đứng trước mặt hắn, dùng thanh âm non nớt nhưng lại không mất uy nghiêm nói: "Từ hôm nay trở đi, ta là chủ nhân của ngươi. Ta chia một nửa tên ta cho ngươi, ngươi tên Cẩn, ta tên Thiên. Chỉ cần ta sống, sẽ không để ngươi chết."
(Chữ Thiên chia dọc sẽ thành phần chữ nhỏ bên trái của chữ Cẩn )
"Ly Thiên." Lam Cẩn nhìn lá rụng đầy đất rầu rĩ nói.
"Hửm?"
"Sao năm đó lại chọn ta?"
Phượng Ly Thiên ngáp một cái: "Ngươi đã hỏi nhiều năm vậy rồi……"
"Lần nào đáp án của ngươi cũng khác nhau!" Lam Cẩn xoay người ngồi dậy giận dỗi trừng hắn.
"Hắc hắc," Đứng dậy tránh thoát nắm tay đang đấm tơi, "Cho ngươi có cái để nhớ nhung, chờ đến khi ngươi sắp chết thì có thể cố giữ một hơi thở mà chờ ta chết trước a."
"Nói bậy!" Lam Cẩn nhảy xuống nhuyễn tháp nhấc chân đá tới, ai ngờ Phượng Ly Thiên lại không thèm tiếp chiêu, chỉ rất mất hình tượng nhảy lên nhảy xuống trong viện. Đùa sao, vết thương trên ngực hắn còn chưa khỏi hẳn, nếu lại nứt ra nữa, khiến Hiên Viên Cẩm Mặc tức giận, y còn không ném hắn xuống giường sao!
"Chủ thượng, Mộ Dung công tử cầu kiến." Một người hầu vội vàng đi tới, nhỏ giọng nói với Lam Cẩn.
Lam Cẩn nhíu nhíu mày: "Hắn tới làm gì?"
Phượng Ly Thiên từ trên núi giả nhảy xuống: "Để cho hắn vào đi."
Người hầu liếc nhìn Lam Cẩn, thấy Lam Cẩn gật đầu, lập tức vội vàng rời đi. Vị trí hiện tại của bọn họ là một trang viên ở ngoại ô kinh thành, người hầu ở đây cũng không biết thân phận của Phượng Ly Thiên, chỉ biết là Lam Cẩn là chủ nhân trang viên.
"Là ta bảo hắn đến." Phượng Ly Thiên đưa cho Lam Cẩn một ly trà, vừa giải thích, "Có chuyện quan trọng."
Khi nói chuyện, chỉ thấy một giai công tử mặc áo trắng nhẹ nhàng phe phẩy cây quạt trong tay đi đến, một đôi mắt đào hoa cười như không cười, phảng phất như được giấu kín giữa tầng sương mờ mịt, khiến người ta nhìn rồi thì không muốn dời đi.
Công tử kia đi đến trước mặt Lam Cẩn, đoạt lấy ly trà trong tay hắn, một hơi uống cạn.
"Kì, sao ngươi lại khát đến như vậy?" Phượng Ly Thiên lại nằm lên tháp.
Mộ Dung Kì chạy tới, ngồi xổm bên tháp: "Ai, đừng nói nữa, ta gặp Âu Dương Hải trên đường."
"Hửm?" Phượng Ly Thiên xoay xoay ly trà trong tay, Âu Dương Hải là đại công tử của Âu Dương thế gia, nghe nói người này làm việc ổn trọng, võ công cao cường, đã được định là gia chủ đời kế của Âu Dương thế gia, theo lý thì sắp tới Võ lâm đại hội, Âu Dương Hải hẳn phải ở Lạc Thành để xử lí sự vụ gia tộc, sao lại đột nhiên chạy tới kinh thành chứ? "Hắn tới làm gì?"
"Nói là ở kinh thành có vài việc làm ăn cần phải bàn bạc, hắn định túm ta tới Xuân Mãn Lâu, ta nói có chuyện gấp từ chối hắn, hắn lại nói tối nay sẽ chờ ta ở Xuân Mãn Lâu." Mộ Dung Kì chán ghét mà nhăn mặt nhăn mũi, hắn cũng chẳng có ấn tượng gì tới với người của ba đại gia tộc.
"Thứ đó đâu?" Phượng Ly Thiên không hỏi thêm nữa, chỉ đột nhiên đổi đề tài.
Mộ Dung Kì hơi sửng sốt, lấy ra một cái hộp gấm từ trong tay áo đưa cho Phượng Ly Thiên: "Trà Xuân Hinh Lộ năm nay chỉ có nhiêu đây thôi."
Phượng Ly Thiên mở nắp hộp ra, một hương thơm ngát thấm vào ruột gan thoáng chốc phiêu tán khắp nơi:"Hắn vẫn là không chịu thu đồ đệ sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!