Edit: yyds
Beta: Kình Lạc
–
Hôm sau, khi Phùng Thu gặp Vưu Hiểu ở cổng trường, Vưu Hiểu hiếm thấy không hề ồn ào như mọi khi với cô.
Vưu Hiểu dè dặt nhìn Phùng Thu một lúc, rồi cẩn thận an ủi: "Có thể hôm qua cậu ấy đột nhiên có việc gì đó nên không đến được, mà lại không có phương thức liên lạc của cậu nên không thể báo tin với cậu, nên mới thất hứa. Hay là trưa nay cậu đến thư viện tỉnh lần nữa xem, biết đâu hôm nay cậu ấy sẽ đến tìm cậu thì sao?"
Phùng Thu mím môi: "Trưa rồi tính."
Tiết đọc sớm bắt đầu lúc 7 giờ 10 phút.
Tiết học đầu tiên của học kỳ mới thường được sử dụng như một tiết sinh hoạt lớp.
Phùng Thu đợi Vưu Hiểu ở cổng trường một lúc, khi vào lớp đã hơn 7 giờ 5 phút, các bạn học đã đến đông đủ, chỉ có chỗ ngồi đầu tiên là không có ai ngồi.
Tin tức trong nhóm nhỏ lan truyền nhanh chóng.
Việc lớp có một học sinh chuyển trường đến học không còn là bí mật.
Huống chi lúc này trong lớp có một chỗ trống rất rõ ràng.
Vưu Hiểu vừa vào lớp đã bị một người hét lớn hỏi: "Vưu Hiểu, học sinh chuyển trường của lớp mình đâu, sao vẫn chưa đến thế?"
"Tớ có biết đâu." Vưu Hiểu lắc đầu, "Chờ lát nữa thầy Từ đến thì cậu hỏi thầy ấy."
"…Được rồi."
Khi Phùng Thu ngồi xuống chỗ của mình, không hiểu sao cô lại đột nhiên nhớ đến khuôn mặt nghiêm túc của thầy Từ lúc gặp thầy ấy hôm qua.
Nói là nghiêm túc thì cũng không hoàn toàn chính xác, nhưng vì lúc đó chỉ nhìn thoáng qua, cô cũng không tìm được từ nào phù hợp hơn để miêu tả.
Chắc không có chuyện gì lớn xảy ra đâu nhỉ.
Lớp học ồn ào náo nhiệt, phần lớn mọi người đều hai tháng không gặp, chủ đề trò chuyện đều là những địa điểm mới, phim truyền hình mới, bài hát mới, đồ mới mua trong kỳ nghỉ hè.
Kỳ nghỉ dài vừa kết thúc, lòng người còn phiêu bạt bên ngoài, đến khi tiếng chuông báo trước vang lên, lớp học vẫn chưa thể yên tĩnh lại.
Nhưng thầy Từ vốn hay đến sớm, hôm nay lại không đến sớm, mãi đến khi tiếng chuông báo bắt đầu tiết học mới vang lên thì thầy ấy mới bước vào lớp.
Người đàn ông trung niên có dấu hiệu hói đầu bước lên bục giảng, vẻ mặt hơi nghiêm túc hơn so với hôm qua.
Hoặc nói đúng hơn, cũng không hoàn toàn giống như nghiêm túc.
Thầy ấy là một giáo viên rất dễ gần.
Học sinh trong lớp đều không sợ thầy ấy, nhiều bạn nam còn xưng anh gọi em với thầy ấy.
Thầy ấy vừa bước vào lớp, không ít người đã lập tức reo hò.
"Anh Từ ơi, kỳ nghỉ hè anh ăn uống tốt nhỉ, béo lên kha khá đấy."
"Thầy Từ, sao đường chân tóc của thầy lại di chuyển ra sau nữa rồi?"
"Thầy Từ, không phải nói là lớp mình có một học sinh mới chuyển đến sao ạ? Học sinh mới đâu ạ, sao em chưa thấy?"
Thầy Từ gõ lên bục giảng: "Yên lặng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!