Edit: yyds
Beta: Kình Lạc
–
Chiếc xe buýt lướt qua màn mưa chầm chậm đi đến, dừng lại trước trạm.
Là chuyến xe mà Phùng Thu thường đi.
"Xe đến rồi."
Chàng trai ừ một tiếng, đưa tay về phía trước: "Trả ô cho cậu này."
Phùng Thu nhận lấy ô, thu lại, những giọt nước không ngừng rơi từ mặt ô xuống, cô không chào cậu như tuần trước mà quay người đi về phía xe buýt.
Trong khoảnh khắc bước lên xe, có thể vì biết rằng sẽ không còn nhiều cơ hội gặp lại, sự không cam lòng và tiếc nuối vừa mới chiến thắng bỗng dâng trào trong lòng.
Phùng Thu vô thức quay đầu lại.
Chàng trai vẫn đứng dưới mái hiên đã vắng người hơn, cậu dựa vào trạm xe, dáng người cao ráo lười biếng.
Màn mưa dày đặc ngăn cách giữa họ như một con sông không thể vượt qua.
Nhưng Phùng Thu lại bất ngờ nhận ra, ánh mắt cậu cũng hướng về phía cửa xe, là phía của cô.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, chàng trai đột nhiên nở nụ cười, nụ cười ấy như mây tan nắng rạng, tia sáng rực rỡ ngày gặp đầu tiên xuyên qua dòng chảy thời gian, như một lần nữa chiếu vào lòng cô.
Giọng nói trong trẻo vang lên cùng lúc.
"Tôi tên là Tạ Phùng Thanh."
Lòng Phùng Thu rung lên, đầu óc trống rỗng một lúc mới nhận ra cậu đang nói gì, ý định muốn xuống xe vừa nhen nhóm trong lòng bỗng trở nên mãnh liệt trong khoảnh khắc này.
Nhưng chuyến xe này đông người, bên ngoài trời còn đổ mưa lớn.
Hành khách chen chúc trước sau khiến cô không thể di chuyển, chỉ đành bị đẩy lùi vào trong xe trong tiếng giục giã của tài xế.
Phùng Thu gian nan quay đầu lại, cô thấy cậu lại cười, áo thun trắng bên vai trái sẫm màu hơn hẳn, như đã ướt đẫm. Nhưng dưới sự tôn lên của khuôn mặt được vẽ bằng nét vẽ truyện tranh tinh tế, chiếc áo lại không hề có vẻ lôi thôi.
"Nhanh lên xe đi, mai gặp lại!"
Phùng Thu lại bị đẩy vào trong thêm một bước, cánh cửa xe buýt nặng nề đóng lại.
Bên trong và bên ngoài xe bỗng chốc bị chia cắt thành hai thế giới.
Bên trong xe như một hộp sắt gần như không còn khe hở, Phùng Thu chật vật quẹt thẻ, lại chật vật tiến về phía sau mới miễn cưỡng tìm được một vị trí có thể nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chàng trai vẫn đứng im ở trạm xe.
Dáng người bị khoảng cách kéo dài ra, trở nên mỏng manh, mơ hồ, rồi dần dần biến mất hoàn toàn trước mắt.
Mưa mù mịt, tô điểm thêm vài phần cảm xúc, như một cảnh quay chậm dài trong phim điện ảnh, in sâu vào tâm trí.
Rõ ràng đã không còn nhìn thấy nhưng Phùng Thu vẫn cứ nhìn mãi không rời.
Cô thậm chí còn hơi không tỉnh táo.
Giống như khi đọc tiểu thuyết, tưởng chừng đã đoán được kết thúc, nhưng lại gặp một cú twist bất ngờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!