Edit: yyds
Beta: Kình Lạc
–
Theo thời gian, khi bước vào tháng 9 có thể coi là đã vào thu.
Nhưng nhiệt độ vẫn oi bức khó chịu như mọi khi, không hề có dấu hiệu thay đổi.
Phùng Thu sinh vào mùa Thu, trong tên có chữ "Thu" nhưng lại không thích mùa Thu lắm, có lẽ phần lớn là do thời tiết nóng nực của Nam Thành.
Hơn hai phần ba thời gian của mùa Thu đã trôi qua, nhưng thời tiết nóng bức chẳng khác gì mùa hè. Vậy mà khi tới một phần ba còn lại, nhiệt độ lại giảm đột ngột, có thể nói là một đêm đã sang đông.
Những năm thời tiết không tốt, mưa mãi không dứt, dự báo thời tiết nói kéo dài không có dấu hiệu kết thúc.
Có lẽ điều duy nhất có thể chứng minh mùa Thu đã đến là cây ngô đồng già trong trường.
Đến mùa, lá vàng rụng đầy đất, lá rụng đẹp nhưng việc quét lá lại không đẹp.
Lá khô rụng xuống đầy đất mang theo chút cảm giác tàn úa.
Cô vẫn thích mùa hè tràn đầy sức sống khắp nơi hơn.
Ngày 2 tháng 9, thứ Bảy cuối cùng của kỳ nghỉ hè.
Nhiệt độ buổi chiều lên tới 38 độ.
Trong suốt kỳ nghỉ này, Phùng Thu đã đến thư viện rất nhiều lần, nhưng chưa có lần nào tâm trạng vừa chắc chắn lại vừa háo hức như hôm nay.
Không cần lo lắng cậu có đến nữa hay không.
Câu nói "tuần sau gặp lại" như tem bưu điện đóng trên phong thư, được gửi trực tiếp đến trái tim cô.
Trời nóng đến mức dù che ô cũng không thể ngăn được bao nhiêu nhiệt độ, dù Phùng Thu không sợ nóng lắm nhưng đi từ trạm xe buýt đến thư viện chỉ là một đoạn đường ngắn ngủi, trán cô cũng đã lấm tấm mồ hôi.
Sau khi vào cửa, cô đến chỗ gió mát nhất để giải nhiệt trước rồi mới lên tầng theo thói quen.
Đi qua hành lang, đến sảnh giữa tầng hai, Phùng Thu khựng lại một chút.
Đôi mắt như được trang bị thiết bị định vị tự động, tự giác hướng đến một vị trí nào đó.
Người đã nói "tuần sau gặp lại" với cô vào tuần trước hôm nay đến sớm hơn cô một cách bất ngờ, lúc này người đó đang đứng trước máy bán hàng tự động trong sảnh.
Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân, cậu quay đầu nhìn sang bên này.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cậu mỉm cười với cô, rồi quay lại tiếp tục thao tác với máy bán hàng tự động.
Trong lòng như vang lên bản nhạc Blues vui tươi, lúc Phùng Thu bước đến chỗ cậu, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Đi đến trước máy bán hàng tự động, Phùng Thu vừa định mở lời chào hỏi.
"Keng!" một tiếng vang lên, đồ cậu mua rơi xuống.
Cậu cúi xuống lấy ra một chai sữa chua.
Khi cậu đứng thẳng dậy, Phùng Thu còn chưa kịp chào hỏi thì đã thấy bàn tay thon dài kia xoay một vòng.
Chai sữa chua được đưa đến trước mặt cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!