Edit: yyds
Beta: Kình Lạc
–
Chớp mắt một cái, mùa hè chỉ còn lại một đoạn ngắn ngủi, chẳng thể níu giữ, chỉ đành trơ mắt nhìn thời gian trôi nhanh.
Từng ngày trôi qua bình lặng, dường như chỉ có chiều thứ Bảy là khá khác biệt.
Nhưng chiều thứ Bảy vốn dĩ bình thường, chẳng thể nào bình thường được, có lẽ chỉ vì gặp cậu mà tâm trạng không tự chủ được lại càng thêm chập trùng.
Hai thứ Bảy cuối cùng của kỳ nghỉ hè, có lẽ cũng là hai cơ hội cuối cùng.
Phùng Thu không chắc sau khi khai giảng cậu còn đến thư viện tỉnh vào cuối tuần hay không, thậm chí cô còn không chắc sau khi lên lớp 11 thì bản thân mình còn có thể dành thời gian đến thư viện đọc sách mỗi tuần hay không.
Nếu như còn muốn tiến xa hơn nữa, có lẽ phải nắm bắt lấy cơ hội gặp gỡ ít ỏi này.
Chẳng nói đến việc rút ngắn thanh tiến độ hơn, chí ít cũng phải nghĩ cách hỏi tên và thông tin liên lạc của cậu.
Nhưng làm thế nào để hỏi tên và thông tin liên lạc một cách bình thường vẫn là một vấn đề lớn.
Phùng Thu hoàn toàn không có kinh nghiệm trong việc này. Từ thứ Hai đến thứ Bảy, trước mấy ngày gặp lại, sau khi học xong, cô đều suy nghĩ về cách giải quyết vấn đề khó nhằn này.
Nhưng con trai không phải là robot được lập trình sẵn, cũng không phải là bài toán có cách giải cố định. Phùng Thu đã tưởng tượng hàng nghìn lần, nhưng đến khi thật sự gặp nhau, câu chuyện vẫn đi chệch hướng so với tất cả những gì cô đã dự đoán.
Tuy nhiên nó cũng không đi chệch hướng đến mức kinh hoàng hay hỗn loạn. Giống như khi trò chuyện bị chệch đề tài, chủ đề bị xoay sang hướng khác; hoặc giống như khi viết, bút trượt một cái, lệch đi một chút so với hướng mà cô không ngờ tới.
Buổi chiều thứ Bảy áp chót của kỳ nghỉ hè, Phùng Thu vẫn đến thư viện trước hai giờ.
Sau khi lấy sách từ giá sách, Phùng Thu vẫn ngồi xuống vị trí cũ.
Thời tiết quá nóng, nên lượng người đến thư viện vào chiều mùa hè không quá nhiều, trong suốt kỳ nghỉ hè này, vị trí này dường như sắp trở thành chỗ ngồi riêng của cô.
Biết mình không thể tập trung, Phùng Thu vừa ngồi xuống đã lấy bút và sổ ghi chú ra.
Nhưng hai thứ này cũng không có tác dụng gì lớn, viết được vài dòng, Phùng Thu lại không nhịn được ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Mãi cho đến khi bóng hình cao gầy kia xuất hiện ở cửa, trái tim lơ lửng của cô mới chịu chùng xuống.
Phùng Thu cúi đầu ngay lập tức.
Hai giây sau, cô lại giả vờ uống nước rồi ngẩng đầu lên.
Cô liếc nhìn, dường như cậu đi đến giá sách khu I. Chắc hẳn cậu đến để lấy cuốn "Chuỗi án mạng ABC" mà tuần trước chưa đọc xong. Nhưng sau khi lấy xong, cậu sẽ ngồi ở đâu?
Phùng Thu đậy nắp cốc nước, lần nữa cúi đầu xuống. Bên ngoài thì đang đọc sách, nhưng trong lòng cô lại đang nhớ lại những lần trước cậu ngồi chỗ nào.
Lần đầu tiên cậu ngồi ở bàn bên cạnh.
Lần thứ hai cậu ngồi góc đối với cô.
Lần thứ ba cậu đến trước, vẫn là vị trí góc đối kia.
Lần thứ tư vị trí góc đối kia có người, nên cậu ngồi đối diện cô.
Tuần trước cậu ngồi xuống trước cô, vẫn là vị trí đối diện cô.
Nhìn chung cậu đều ngồi ở chỗ giá sách khu I, nhưng vị trí khá ngẫu nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!