Edit: yyds
Beta: Kình Lạc
–
Tiến triển với thiếu niên Miêu Cương của cậu thế nào rồi?
Phùng Thu vừa về nhà, tin nhắn hóng hớt chuyện của Vưu Hiểu đã như hình với bóng gửi đến.
Chàng trai chưa rõ tên tựa như sương mù dày đặc trên mặt hồ buổi sớm, dễ dàng lấp đầy trái tim, vì không thể gọi tên cụ thể, nên lại dễ dàng sinh ra một đống biệt danh.
Đơn giản là "cậu ấy", trai đẹp trên giấy, thiếu niên Miêu Cương…
Tất cả đều là cậu.
Chẳng qua là nếu thế giới của họ có thể tùy ý dựng nên những câu chuyện võ hiệp AU (another university, đưa người đọc vào thời không khác) như như fanfic, thì cậu lại chẳng giống như thiếu niên Miêu Cương hành tung bí ẩn khó lường, mà lại giống như một tiểu kiếm khách du hành "Tâm đầu ý hợp cùng nâng chén; liễu rủ bên lầu, ngựa buộc cương"*.
*Trích "Thiếu niên hành kỳ 1" của Vương Duy. Bản dịch thơ lấy từ nguồn Đường thi tuyển dịch, Nhà xuất bản Thuận Hóa 1997.
Phóng khoáng tự do, hăng hái.
Phùng Thu kể lại suy nghĩ bất chợt nảy sinh này cho Vưu Hiểu, Vưu Hiểu cũng thuận theo đổi cách gọi.
Vưu Hiểu: Đừng nói sang chuyện khác, vậy rốt cuộc cậu và vị tiểu kiếm khách này thế nào rồi?
Phùng Thu cười: Cứ thế này thôi.
Vưu Hiểu: Cứ thế này là thế nào?
Phùng Thu gục xuống bàn: Đến cả tên cũng không biết.
Phùng Thu: Nếu thanh tiến độ là 100% thì…
Phùng Thu: Có lẽ tớ mới chỉ tải được đến 2%.
Chắc là đến 2% rồi không?
Dù sao thì hiện tại khi gặp cô, cậu cũng sẽ khẽ gật đầu chào hỏi.
Vưu Hiểu: Tớ đã bảo cậu nên trực tiếp tiến đến add WeChat rồi.
Bỗng dưng hỏi xin thông tin liên lạc của người lạ thì chẳng khác nào đánh một canh bạc liều lĩnh với tỉ lệ sống sót mong manh.
Mặc dù hiện tại quan hệ của họ tốt hơn một chút so với người lạ, nhưng cũng chính vì tốt hơn một chút nên cô càng không dám bước ra bước này.
Nếu như tuần trước, không phải biết được cậu sẽ quay lại, mà là xác định cậu sẽ không quay lại thì có thể cô sẽ có dũng khí liều mạng.
Đánh cược thắng, có lẽ sẽ nhanh chóng tiến thêm một bước nữa.
Đánh cược thua, dù sao cũng không gặp lại, vừa hay dứt khoát nỗi nhớ nhung.
Nhưng, nếu còn có thể gặp lại.
Nếu còn có thể gặp lại, cô muốn thử xem liệu có thể nâng cao tỷ lệ chiến thắng trước đã rồi mới tính tiếp.
…
Đến chiều thứ Bảy, Phùng Thu ngủ trưa, gần hai giờ cô đã đến thư viện tỉnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!