Chương 4: Màu sắc lộng lẫy nhất trong thanh xuân

Edit: yyds

Beta: Kình Lạc

Mùa hè là màu xanh tươi tốt, là tiếng ve kêu không ngừng nghỉ, là chỉ có duy nhất kem và nước đá bào mới thỏa mãn giải khát được, là tiếng giòn tan và vị ngọt thanh khi cắn vào miếng dưa hấu.

…Là cái nóng không thể thiếu điều hòa và quạt điện.

Mới hơn hai rưỡi chiều, Phùng Thu đã xuất phát từ nhà, kết quả là chẳng ngoài dự đoán, cô đến sớm.

Cửa phòng đọc sách vẫn chưa mở, lác đác vài người cũng đang chờ ở cửa ra vào như cô, không biết là do không thấy thông báo hay cũng đến sớm.

Đều là người lạ, chưa từng gặp hoặc chưa từng chú ý đến khuôn mặt.

Đều không phải là cậu.

Cũng giống nhau là, không biết là không có điều hòa hay là bên này hiệu quả không tốt.

Hơi lạnh như bị cắt đứt ở một chỗ nào đó trên đường đến, ở cửa ra vào chỉ còn lại không khí ngột ngạt, đủ nóng để khiến người ta choáng váng.

Nhưng chẳng phải chỉ là choáng váng thôi à? Kể từ lần đầu tiên gặp cậu trong tháng này thì cô đã choáng rồi.

May là phòng đọc sách được mở cửa cũng sớm, Phùng Thu nhanh chóng đi vào trong, được giải cứu thành công trong luồng khí lạnh của điều hòa.

Vì biết chắc cậu vẫn chưa đến, lần này cũng không cần ngớ ngẩn nhìn quanh như những lần trước, cô đi thẳng đến kệ sách khu I, rút cuốn "Vụ án mạng ở vùng Mesopotamie" vẫn chưa đọc xong ra. Khi lấy sách, cô vô thức nhìn sang quyển "Vụ ám sát ông Roger Ackroyd" đắm mình trong ánh nắng.

Cậu đã đọc xong chưa?

Có lẽ là chưa.

Tuần trước cô lén nhìn sang, rõ ràng có thể cảm nhận được tốc độ lật sách của cậu khá chậm.

Phùng Thu lại ngồi xuống vị trí cũ của tuần trước, theo thói quen lấy bình giữ nhiệt đựng nước lạnh ra, mở sách, đọc một trang, sau đó ngẩng đầu lên nhìn cửa ra vào, rồi lại đọc một trang, cuối cùng tiếp tục nhìn cửa ra vào.

Chữ trên sách cứ rối lại thành một mớ bòng bong trong đầu, Phùng Thu cũng không biết mình đã đọc được gì.

Nhưng thứ bảy vốn là dành cho bản thân nghỉ ngơi, nên cô buông thả bản thân lãng phí thời gian.

Lại một lần cúi đầu đọc sách, chiếc ghế chéo đối diện bỗng bị kéo ra, có tiếng động nhẹ truyền đến.

Phùng Thu lập tức ngẩng đầu lên.

Nhưng đập vào mắt lại là một khuôn mặt đàn ông trưởng thành xa lạ.

Niềm vui sướng chưa kịp nhen nhóm đã bị gió lạnh từ điều hòa thổi tan.

Vai Phùng Thu khẽ gục xuống, cô giơ tay lên xem giờ.

Mới hơn 3 giờ 5 phút.

Đã hơn 3 giờ 5 phút rồi, cậu vẫn chưa đến, không lẽ hôm nay cậu không đến?

Vị trí của cô và vị trí chéo đối diện và cửa ra vào gần như thành một đường thẳng, nhưng hiện tại có thêm một người lạ chắn ở giữa, Phùng Thu không tiện nhìn ra ngoài cửa thường xuyên, đành cúi đầu tiếp tục đọc sách.

Chữ lơ lửng trong đầu, sau đó theo dòng suy nghĩ hỗn độn bay ra ngoài vũ trụ.

Khi chiếc ghế đối diện bị kéo ra, có thể do động tác nhẹ nên Phùng Thu lúc đầu không chú ý, mãi đến khi gáy quyển "Vụ ám sát ông Roger Ackroyd" quen thuộc lọt vào tầm mắt của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!