Chương 3: Bí mật không thể nói ra

Edit: yyds

Beta: Kình Lạc

Thư viện vốn dĩ yên tĩnh, chỉ có tiếng ve râm ran bên ngoài cửa sổ, nhưng hiện tại bỗng xen lẫn tiếng chim hót líu lo như bản hợp tấu du dương.

Giữa bản hòa tấu ấy, giọng nói của cậu vang lên nhẹ như gió thoảng, len lỏi qua kệ sách sau lưng cô, chỉ đủ để cô nghe thấy.

Chàng trai đứng trong ánh nắng rực rỡ, có phần chói mắt.

Phùng Thu khẽ chớp mắt một lần, rồi lại chớp mắt lần nữa.

Chàng trai đối diện vẫn ở đó, không biến mất ngay sau khi đứng dậy như tuần trước.

Cuối cùng, Phùng Thu cũng có cảm giác chân thực hơn.

Cô tưởng rằng sẽ khó gặp lại, nhưng cuối cùng người ấy lại đột nhiên xuất hiện trước mắt, hình như con đang nói chuyện với mình.

Lần này còn bất ngờ hơn tuần trước, và cũng kinh ngạc hơn nhiều.

Nhưng cậu có thực sự đang nói chuyện với cô không?

Phùng Thu không chắc lắm, nên thử lên tiếng: "Hả?"

"Tác phẩm của Agatha đọc có hay không?"

Chàng trai khẽ chỉ vào quyển sách trong tay cô.

Ban đầu ánh mắt cậu nhìn về quyển sách, giờ mới hơi ngước lên nhìn cô.

Vì thế trong khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt cậu, Phùng Thu nhận ra màu mắt của cậu giống như nốt ruồi dưới mắt, là màu nâu nhạt, nhưng dưới ánh nắng lại sáng rực rỡ lạ thường.

Có lẽ cậu cảm thấy hỏi chuyện người lạ đột ngột quá nên cậu lại nhẹ giọng nói thêm: "Lần trước đọc quyển đó tối tăm quá, lãng phí hai buổi chiều của tôi, mà tiểu thuyết trinh thám lại không thể lên mạng tìm kiếm."

Chàng trai hơi nghiêng đầu, giọng điệu đầy vẻ khổ não và bất lực.

Ánh nắng xuyên qua vai Phùng Thu chiếu xuống hai người, những hạt bụi lơ lửng trong ánh sáng, tim cô cũng đập nhanh theo.

Vậy là cậu thật sự đang nói chuyện với cô.

Hóa ra cậu cũng không thích quyển sách đó.

Thật ra những cuộc trò chuyện như vậy trong thư viện khá phổ biến, Phùng Thu cũng từng hỏi người khác về việc một quyển sách có hay hay không.

Nhưng khi đối tượng là cậu, trái tim cô lại không thể nào bình ổn.

Phùng Thu siết chặt gáy sách, trong tiếng tim đập hỗn loạn, cô cố gắng để giọng mình bình tĩnh hơn: "Không thích kiểu u ám thì có thể thử Agatha."

Chàng trai gật đầu, ánh mắt chuyển sang kệ sách bên cạnh, lơ đễnh nói: "Cậu có gợi ý quyển nào không?"

Khi cậu nhìn đi chỗ khác, Phùng Thu không thể không biết ngượng mà nhìn chằm chằm cậu, nên cô cũng nhìn sang kệ sách bên cạnh.

Bà Agatha có vô số tác phẩm kinh điển, nếu gợi ý thì rất nhiều.

Ánh mắt Phùng Thu lướt qua từng quyển sách, cuối cùng dựa theo sở thích cá nhân mà chọn ra quyển sách đã khiến cô "lọt hố": "Quyển này đi."

Cậu nhìn theo hướng cô chỉ, xác nhận lại: "Vụ ám sát ông Roger Ackroyd?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!