Edit: yyds
Beta: Kình Lạc
–
Sau khi tỉnh lại, Tạ Phùng Thanh đã được quan sát thêm hai ngày trong ICU, cho đến khi tình trạng thương tích hoàn toàn ổn định mới chuyển về phòng bệnh thường.
Hôm đó là thứ Tư, Phùng Thu nhận được tin nhắn của Lương Phỉ vào buổi sáng.
Vì buổi sáng còn phải đi học nên cô hẹn sẽ đến thăm cậu vào buổi trưa.
Hết tiết học cuối cùng, Phùng Thu vội vàng đeo cặp chạy ra khỏi cổng trường, thậm chí không kịp ăn trưa. Vừa đến trạm xe buýt, cô lại nhận được tin nhắn của Lương Phỉ.
Lương Phỉ: Tên họ Tạ có chuyện muốn nói với cậu.
Phùng Thu sững sờ tại chỗ, thậm chí không chú ý đến chiếc xe buýt đi qua bệnh viện vừa dừng lại rồi lại đi tiếp.
Điện thoại lại reo lên, một tin nhắn mới hiện lên trong hộp thoại.
Tôi là Tạ Phùng Thanh.
Phùng Thu lẽ ra phải vui mừng, nhưng không hiểu sao, cô lại muốn khóc.
Mấy giây trôi qua, cảm giác như đã qua rất lâu.
Tin nhắn thứ hai được gửi đến.
Cậu có thể đến thăm tôi sau vài ngày nữa được không?
Hả?
Phùng Thu hoàn hồn: Có chuyện gì vậy, có gì bất tiện à?
Hay là tình trạng bệnh lại có biến?
Điện thoại im lặng trong giây lát.
Sau đó, một tin nhắn thoại được gửi đến.
Phùng Thu bấm vào tin nhắn, giọng nói truyền ra lại không phải của cậu, mà là của Lương Phỉ.
Lương Phỉ: Nó gõ chữ sẽ ảnh hưởng đến vết thương, để tôi nói vậy.
Lương Phỉ: Tên họ Tạ cảm thấy bây giờ mình trông không đẹp, sợ cậu gặp nó sẽ hối hận, rối rắm mãi vừa nãy mới quyết định đợi mấy ngày nữa rồi gặp cậu cũng được.
Có lẽ là ảo giác, Phùng Thu cảm thấy trong tin nhắn thoại thứ hai của Lương Phỉ, dường như có nghe thấy giọng của cậu.
Cô đưa điện thoại sát bên tai.
Xe buýt đến rồi đi, Phùng Thu nghe đi nghe lại vài lần, cuối cùng mới nghe rõ một câu nói yếu ớt trong đó…
"Anh câm miệng."
Mặc dù hơi khàn, nhưng đó hẳn là giọng của cậu.
Ánh nắng mùa thu dịu dàng hơn so với mùa hè, ánh nắng nhẹ nhàng rải trên người, trái tim lơ lửng của Phùng Thu lại bình yên trở lại.
Phùng Thu muốn nói rằng cô không hối hận đâu, nhưng để cậu lo lắng có thể ảnh hưởng đến việc hồi phục sức khỏe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!