Chương 13: Ngoại truyện 01

Edit: yyds

Beta: Kình Lạc

Phùng Thu đi thẳng từ thư viện tỉnh đến đây.

Cô mở khóa kéo cặp, rút ​​thẻ thư viện từ ngăn đựng thẻ nhỏ bên trong cặp ra.

Thẻ thư viện tỉnh có màu xanh lam và vàng ở mặt trước.

Mặt sau có số điện thoại, mã vạch và quy định, phía trên phần quy định có một dòng để người giữ thẻ ký tên.

Phùng Thu đã ký tên của mình vào mặt sau sau khi làm thẻ xong.

Hôm đó, sau khi về nhà thăm họ hàng, khi quay lại thư viện, cô mới phát hiện ra mình đã mất thẻ thư viện. Không có thẻ, cô không thể vào thư viện, đành phải về nhà lấy thẻ căn cước.

Sau một hồi di chuyển mệt mỏi dưới trời nắng chang chang, Phùng Thu quay lại thư viện và đi thẳng đến quầy dịch vụ để làm lại thẻ.

Nêu rõ lý do, Phùng Thu vừa đưa thẻ căn cước ra thì chị nhân viên quầy dịch vụ đã mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc thẻ cùng với thẻ căn cước đưa lại cho cô: "Đây là thẻ của em hả? Có người nhặt được."

Phùng Thu nhận lấy, lật mặt sau, quả nhiên nhìn thấy tên của mình trên đó.

Thẻ đã bị mất khá lâu, người nhặt được thẻ tốt bụng có lẽ đã đi từ lâu, Phùng Thu với tâm lý thử xem sao vẫn hỏi: "Có thể cho em biết ai là người nhặt được không ạ?"

Chị nhân viên quầy dịch vụ: "Là một nam sinh, đã đi từ sớm rồi."

Hóa ra là cậu.

Hóa ra ngay từ khi bắt đầu đều là cậu.

Cô tưởng rằng ngày cậu giúp cô lấy sách là lần đầu tiên họ gặp nhau, nhưng thực tế, ngay từ tuần đầu tiên của kỳ nghỉ hè, họ đã có sự tiếp xúc.

Phùng Thu siết chặt chiếc thẻ trong tay: "Cậu ấy nói với tôi là cậu ấy học trường THPT số 1."

Lương Phỉ dời tầm mắt về phía cô.

"Khi còn ở tỉnh khác, nó học ở trường THPT số 1 là thật. Thành tích của nó rất tốt, muốn chuyển về đây, các trường ở Nam Thành đều muốn nhận nó. Lúc đầu vì tôi học ở trường THPT số 1 nên nó có xu hướng muốn đến trường THPT số 1 hơn, sau này biết cậu học ở trường trung học trực thuộc nên nó quyết định đến trường trung học trực thuộc. Nói với cậu học ở trường THPT số 1 có lẽ là muốn tạo bất ngờ cho cậu."

Giọng Lương Phỉ lại nhỏ xuống: "Nó vốn thích chơi trò này."

Phùng Thu hít mũi: "Làm sao cậu ấy biết tôi học ở trường trung học trực thuộc?"

Lương Phỉ đáp: "Cậu khá nổi tiếng ở trường, bạn tôi tình cờ quen biết cậu."

Phùng Thu tưởng rằng cậu không hỏi tên cô, không hỏi trường cô học là vì không quan tâm đ ến cô.

Nhưng hóa ra, cậu đã biết tất cả từ lâu.

Mà chiều hôm đó, vì mải suy nghĩ lung tung, cô thậm chí không thể nói chuyện nhiều hơn với cậu.

Phùng Thu không dám tưởng tượng khi ngày nhập học, nếu thực sự nhìn thấy cậu ở trường, cô sẽ vui mừng và bất ngờ đến mức nào.

"Tên cậu ấy là chữ gì?"

Lương Phỉ: "Tạ trong "cảm ơn", Phùng là "Phùng/gặp gỡ" như tên của cậu, Thanh… Nếu như nó tỉnh lại, có lẽ sẽ nói với cậu là chữ "thanh" trong câu thơ "mãn thuyền thanh mộng áp tinh hà*"."

*Đầy thuyền mộng đẹp lướt Ngân Hà. (Dịch thơ của Trương Việt Linh) – Trích Thơ Đường – Đề Long Dương huyện Thanh Thảo hồ – Đường Ôn Như (Đề hồ Thanh Thảo ở huyện Long Dương)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!