Chương 11: Rơi xuống đáy sâu

Dịch: Kình Lạc

Beta: Maria

Phùng Thu không nhớ rõ mình đã hỏi dì Trương cách liên lạc với chị Tiểu Hạ như thế nào, cô cũng không nhớ rõ mình đã gọi điện cho chị Tiểu Hạ ra sao.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô chỉ nhớ được hai việc.

Một là địa chỉ bệnh viện cậu nằm.

Hai là chị Tiểu Hạ nói buổi sáng tình huống của cậu không ổn định, vốn dĩ chị ấy định cùng chị dâu tới bệnh viện, nhưng lúc gần xuất phát chị dâu lại không thoải mái lắm, cho nên quyết định đi tới bệnh viện khác gần đó, tạm thời không biết tình huống bên đó ra sao, mọi người bên chị ấy đang đợi tin tức.

Bệnh viện cách thư viện tỉnh không quá xa.

Phùng Thu bắt xe tới đó, cô lên tầng dựa theo địa chỉ mà chị Tiểu Hạ đưa. Khi vừa ra khỏi thang máy, Phùng Thu nghe thấy tiếng trò chuyện…

"Đáng tiếc, không thể cứu được, mới có 16 tuổi thôi."

"Đúng vậy, nghe nói thành tích học tập rất tốt."

Trái tim đang treo lơ lửng của cô chợt rơi xuống đáy.

Có thể do chạy một mạch lên đây nên chân Phùng Thu hơi nhũn ra, cả người cô giống như đánh mất sức lực, phải ngồi xổm xuống mặt đất.

Khi giọt nước mắt rơi xuống nền gạch men, cô mới phát hiện mình đang khóc.

"Phùng Thu."

Giọng nói xa lạ đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu.

Phùng Thu ngước nhìn, hai mắt ngấn lệ nhoè đi, cô thấy một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.  

Đó là nam sinh xấp xỉ tuổi cô, nhưng cô lại không nhớ ra mình đã từng gặp ở đâu.

Phùng Thu hơi ngẩn ngơ.

Một người phụ nữ tiều tuỵ đi tới hỏi nam sinh lạ kia: "Bạn cháu à?"

Nam sinh lạ mặt lắc đầu, sau đó lại nhìn cô: "Là bạn của Phùng Thanh ạ."

Tầm mắt Phùng Thu rõ hơn, cô có thể nhìn ra hình bóng Tạ Phùng Thanh từ trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng tiều tuỵ của người phụ nữ đó.

Người phụ nữ hơi khom người, vươn tay kéo Phùng Thu đứng lên.

"Sao lại khóc tới mức đau lòng thế này, xảy ra chuyện gì hả?"

Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, Phùng Thu phát hiện tay mình cực kỳ lạnh.

Cô lắc đầu.

Từ khuôn mặt người phụ nữ và cuộc trò chuyện vừa nãy của họ, Phùng Thu cũng có thể đoán ra thân phận giữa hai người.

Thấy vẻ mặt họ mang theo sự tiều tuỵ nhưng không bi thương, nên trái tim rơi xuống đáy của Phùng Thu lại chậm rãi sống lại.

"Cậu ấy… Tạ Phùng Thanh, cậu ấy…"

Vừa cất tiếng, Phùng Thu mới phát hiện cổ họng mình đau rát, lời mới nói được một nửa thì không nói được nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!