Chương 10: Sụp đổ ầm ầm

Edit: yyds

Beta: Kình Lạc

Thời gian trôi nhanh như gió.

Khi Phùng Thu lần nữa giơ tay lên xem đồng hồ, thì chỉ còn chưa đầy nửa tiếng nữa là hết giờ nghỉ trưa.

Mặc dù trường học không xa lắm, nhưng cần phải dành thời gian chờ xe và tắc đường, nếu không đi ngay, có thể sẽ muộn học.

Lòng Phùng Thu chùng xuống, lại nhìn về phía quầy dịch vụ.

Thật ra cô muốn để lại lời nhắn.

Nhưng nếu dì Trương chỉ là người nghiêm túc thì cô có thể lấy hết can đảm nhờ dì ấy giúp đỡ, nhưng vào mùa hè khi cô và cậu cùng nhau ở đây đọc sách, hầu như đều là chị Tiểu Hạ trực.

Chỉ có một lần là chị Tiểu Hạ có việc đột xuất nên mới đổi thành dì Trương sang trực.

Mặc dù cậu đẹp trai, nhưng dì Trương không phải là cô gái trẻ, thư viện vào cuối tuần tấp nập người ra vào, khả năng dì Trương nhớ một người lạ là vô cùng nhỏ bé.

Phùng Thu khẽ thở dài, cuối cùng vẫn thu dọn đồ đạc và rời đi.

Trưa thứ Năm và thứ Sáu, Phùng Thu lại đến thư viện tỉnh một lần nữa.

Cô ngồi trong phòng đọc vắng tanh, một mình làm hết bộ đề này đến bộ đề khác, nhưng vẫn không thể đợi được người mà cô muốn đợi.

Thứ Sáu lúc đi xe về lại vô cùng thuận lợi, rất nhanh đã đón được xe, cũng rất nhanh đến trường.

Còn hai mươi phút nữa mới đến giờ học, lớp học đã có không ít người dậy sau giờ nghỉ trưa, người đọc sách, người làm bài tập, trong lớp yên tĩnh. Sau nhiều ngày trôi qua, mọi người không còn bàn tán về vụ án đó nữa, chỉ khi ai đó vô tình nhớ ra mới nhắc lại một câu.

Một trong những người liên quan vẫn đang ở trong ICU, bà bầu là người liên quan trực tiếp đến vụ việc từ đầu đến cuối không hề lên tiếng trả lời phỏng vấn, hiện nay trên mạng mỗi ngày đều xuất hiện vô số sự kiện và thông tin mới, nhiệt độ về vụ việc trên mạng cũng nhanh chóng nguội đi.

Chỗ ngồi của bạn học mới vẫn còn trống, nhưng cuộc sống của mọi người dường như đã nhanh chóng tiến về phía trước.

Có lẽ chỉ có người thân và bạn bè của cậu ấy đang túc trực trước phòng bệnh mới cảm thấy từng phút từng giây đều khó khăn.

Phùng Thu nhìn thoáng qua về phía chỗ ngồi trống kia, chậm rãi bước về chỗ của mình và ngồi xuống.

Vưu Hiểu cũng đã tỉnh, thấy cô về liền đến hỏi thăm tình hình.

"Thế nào, gặp được cậu ấy chưa?"

Lòng Phùng Thu nghẹn lại, không nói gì, chỉ lắc đầu.

Vưu Hiểu phân tích tình hình và đưa ra ý kiến: "Trước đây hai người không phải đều đi thư viện tỉnh vào buổi chiều sao? Cậu nói có khả năng là cậu ấy đến tìm cậu vào buổi chiều, hai người đã lỡ nhau không?"

Phùng Thu sững người, lại cảm thấy điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.

"Thật sự không được thì tớ đi cùng cậu đến trường THPT số 1 tìm cậu ấy hỏi cho rõ ràng." Vưu Hiểu tiếp tục nói.

Có thể là nghĩ đến người bạn học mới chưa từng gặp mặt, mặc dù Vưu Hiểu đã đưa ra cho cô một khả năng mới, nhưng lòng Phùng Thu vẫn u uất.

"Qua sáng ngày mai rồi nói tiếp."

"Cũng đúng, mai là thứ Bảy rồi, trước đây hai người đều đi thư viện tỉnh vào chiều thứ Bảy."

Phùng Thu khẽ thở dài: "Ừ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!