Chương 1: Gọi là tiếc nuối

Edit: yyds

Beta: Kình Lạc

Mùa hè năm 2017 là kỳ nghỉ hè đầu tiên của Phùng Thu sau khi cô lên cấp ba.

Năm đó, mã vạch điện tử chưa phổ biến như bây giờ.

Thứ bảy, khi đi qua sân trước của thư viện tỉnh, Phùng Thu vô thức cho tay vào túi sờ s0ạng.

Thẻ thư viện vẫn còn đây.

Vào mỗi buổi chiều thứ bảy trong kỳ nghỉ, Phùng Thu thường đến thư viện tỉnh đọc sách. Đây là khoảng thời gian thư giãn cố định mà cô dành cho mình sau giờ học.

Thứ bảy tuần trước, lúc đến đây Phùng Thu đã làm mất thẻ thư viện một lần, may là có người tốt nhặt được rồi trả lại ở quầy dịch vụ.

Việc học của trường cấp ba rất nặng, Phùng Thu dành nửa buổi chiều mỗi cuối tuần đi ra ngoài đọc tiểu thuyết coi như là buông thả bản thân. Cho nên cô chỉ mượn đọc tại chỗ chứ không dám mượn về, việc này là để thử thách sự tự chủ không được tốt lắm của mình.

Nhưng muốn vào thư viện tỉnh thì cần phải có thẻ, hoặc là thẻ thư viện hoặc là thẻ căn cước.

Nhà Phùng Thu chỉ cách thư viện tỉnh ba trạm xe buýt, mỗi lần đến đây đọc sách cô chỉ mang theo thẻ thư viện chứ không mang theo thẻ căn cước, vì dù sao làm mất thẻ căn cước thì phải đi làm lại, rắc rối hơn nhiều so với làm thẻ thư viện.

Mùa hè ở Nam Thành nóng nực rất khó chịu.

Nhớ lại tuần trước, Phùng Thu phải đội nắng gay gắt đi đi về về chạy ba chuyến đến thư viện, trong lòng cô vẫn còn e dè.

May quá.

Hôm nay thẻ thư viện không bị mất.

Ô che nắng cũng không thể ngăn được những luồng nhiệt ập vào mặt, Phùng Thu bước nhanh lên cầu thang, thu ô. Khoảnh khắc quẹt thẻ bước vào cửa, cảm giác ấy như thể từ địa ngục nóng rực bước vào thiên đường mát mẻ.

Sau khi đứng ở chỗ gió thổi lớn nhất ở cửa một lúc, xua tan bớt hơi nóng trên người, Phùng Thu mới quen đường đến phòng đọc tổng hợp ở tầng hai.

Cô đến đây nhiều lần rồi nên đã quen mặt với quản lý phòng đọc này.

Vừa bước vào cửa, quản lý là một cô gái trẻ ngồi bên trái đã mỉm cười với cô.

Phùng Thu chỉ biết chị ấy họ Hạ, hai người chỉ biết nhau qua việc gật đầu chào hỏi mà không biết tên.

Phùng Thu mỉm cười với chị ấy, sau đó tiếp tục đi vào trong.

Thư viện có phòng tự học riêng, đa số người đến phòng đọc tổng hợp mượn sách xong là về nhà ngay, chỗ ngồi không quá chật chội, thường có chỗ trống, Phùng Thu vào cũng không vội tìm chỗ mà đi thẳng đến giá sách khu I.

Năm nay Phùng Thu mê mẩn tiểu thuyết trinh thám.

Trước khi đến, cô đã tra cứu trên tài khoản công cộng, vẫn còn một quyển "Chuỗi án mạng ABC/The ABC Murders" cô chưa đọc hết tuần trước trong thư viện.

Đến khu vực mục tiêu, nhưng Phùng Thu không thấy quyển sách mình cần tìm.

Lạ thật.

Rõ ràng tuần trước nó còn ở đây.

Mà những quyển sách khác của cùng tác giả cũng vẫn ở đây.

Lẽ nào bị ai đó đã cầm đi đọc rồi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!