Trên đường về, lòng Tô Miểu hơi bất an.
Cô thật sự rất ghét cặp anh em song sinh, nhưng bài tập ngữ văn lại là vấn đề lớn đặt ngay trước mắt.
Nhất định phải lấy được điểm cộng, đạt được học bổng giảm học phí cho kỳ học sau, trụ lại tư thục Gia Kỳ.
Chỉ cần có thể ở lại, muốn cô thế nào cũng được.
Trong lúc cô còn đang do dự, không biết có nên chủ động liên lạc với Tần Tư Dương, ôn hòa nhã nhặn mà nói về chuyện bài tập ngữ văn hay không, điện thoại đã rung lên rồi.
Mục người liên hệ trong WeChat, hiện lên thêm tên người xa lạ "Sun", gửi cho cô lời mời kết bạn.
Kèm lời nhắn: Tần Tư Dương, liên quan đến bài tập ngữ văn.
Tô Miểu lập tức chấp nhận lời mời kết bạn.
Cô lo lắng Tần Tư Dương là muốn từ chối làm nhóm với mình, dù sao cô và Tần Tư Nguyên cũng xảy ra mâu thuẫn như thế, còn khiến cậu ta vô duyên vô cớ bị đấm cho một cái.
Vì chuyện này, trong lòng mỗi bên đều có khuất mắc, muốn hợp tác tốt, sợ là không dễ như thế.
Tô Miểu cắn răng, bấm bụng mà soạn mấy chữ: "Xin lỗi, mặt cậu vẫn ổn chứ."
Lại không ngờ đến, cùng lúc đó, Tần Tư Dương cũng gửi tới mấy chữ: "Chuyện hôm nay xin lỗi nhé."
Nhìn thấy tin nhắn của đối phương, cả hai đều ngây người, trong lòng đều có chút phức tạp, đặc biệt là Tần Tư Dương.
Rõ… rõ ràng là Tần Tư Nguyên vô lý gây sự, vu oan, hãm hại cô, nhưng cô lại nhẫn nhịn, cứ lùi về sau.
Vì để đạt được mục đích, cô quả thật khổ như nào cũng dám đương đầu, tức đến mấy cũng nhịn xuống được, ngậm đắng nuốt cay mà chịu đựng.
"Mặt cậu vẫn ổn chứ."
Nhìn thấy câu này, Tần Tư Dương thoáng cảm động.
Không cần biết là thật lòng hay giả dối, cậu ta tự nguyện nhận lấy tấm lòng này của cô.
Sun: "Không sao, cảm ơn đã quan tâm."
Tô Miểu: "Thế thì tốt."
Sun: "Hi vọng chuyện lần này sẽ không ảnh hưởng đến sự hợp tác của chúng ta, mục tiêu của tôi cũng là học bổng."
Tô Miểu: " Không ảnh hưởng là tốt rồi."
Sun: "Uh, cuối tuần vẫn đến nhà tôi sắp xếp tập luyện?"
Tin nhắn này cô không trả lời ngay nữa, khoảng vài phút sau, cô vẫn đang do dự, nhưng cuối cùng vẫn trả lời: "Được."
Hai người giải quyết việc chung, không nói nhiều về những chuyện khác.
Tô Miểu gọi điện thoại cho mẹ, hỏi bà hôm nay có muốn mua đồ ăn tối về không.
Trong điện thoại, giọng Tô Thanh Dao có hơi khàn, mọi thứ xung quanh cũng vô cùng ồn ào.
"Mẹ, mẹ có nhà không?"
"Không có, tối nay làm ca đêm." Tô Thanh Dao đứng ở cửa phòng khám phụ khoa, toàn thân toát mồ hôi lạnh, "Mẹ đang ở tiệm massage chân rồi."
"Hôm nay đi sớm thế ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!