Chương 8: (Vô Đề)

(*)Mây xanh, mình chú thích vì "thanh vân" xuất hiện ở một chi tiết trong hai chương này, nếu dịch thẳng thì không còn hay cho lắm.

Các bạn học đứng vây lại nhìn Trì Ưng đầy kinh ngạc.

Đây đây đây… đây là lần đầu tiên nhìn thấy anh nổi đóa!

Tần Tư Nguyên chú ý đến, cái ghế mà Trì Ưng đá bay đi là cái ghế của cô, ngay tức khắc cảm thấy chạnh lòng, theo bản năng núp sau lưng anh trai mà co rúm lại.

Trì Ưng vốn dĩ không định nhúng tay vào chuyện này, không cần phải nói nhiều là vì sao, sự thờ ơ trầm mặc của anh, đã giúp cô rửa sạch mọi oan khuất.

Chuyện của con gái, con trai không tiện xen vào.

Nhưng cảnh Tần Tư Dương bênh vực, dáng vẻ đơn thương độc mã của Tô Miểu… sự khác nhau thật sự đã quá rõ ràng.

Trì Ưng biết thế giới này vốn không công bằng, đặc biệt là quyền thế, tiền tài, còn cả sự thiên vị của một người dành cho người khác.

Nhưng sự thiên vị trắng trợn như thế này, quả thật là thứ mà Trì Ưng ghét nhất lúc nhỏ.

Tô Miểu ngẩng đầu, nhìn chàng thiếu niên bước đến trước mặt cô, đứng xoay lưng về phía cô, bóng lưng cao như núi, dường như đang thay cô chống lại cả thế giới.

"Vừa rồi, ai nói cậu ấy là kẻ trộm?"

Dương Y Y thấy tình hình không ổn, sớm đã chạy mất tăm mất dạng, ánh mắt của tất cả mọi người, đồng loạt chuyển qua Tần Tư Nguyên.

Tần Tư Nguyên bật khóc.

Lần này không phải làm nũng, mà là khóc thật.

Trì Ưng là người mà cô ta đã thích từ rất rất lâu rồi, cũng là người mà cô ta thích nhất nhất nhất nhất, nhưng giờ lại đứng chắn cho người con gái khác, chất vấn cô ta.

" Là… là mình nói, thì sao."Cô ta vừa khóc vừa nói, "Vốn dĩ là thế, Trì Ưng, sợ là cậu chưa biết những lịch sử đen tối của cậu ta, cậu ta không chỉ là đứa ăn trộm, cậu ta và mẹ cậu ta đều đi quyến rũ đàn ông y như nhau…"

Trì Ưng lạnh lùng ngắt lời cô ta: "Chứng cứ đâu?"

"Trên diễn đàn đều nói như thế, còn cần bằng chứng gì nữa!"

"Được, logic của cậu là như thế."

Trì Ưng rút điện thoại ra, mặt không biểu cảm nói, "Nếu tôi đăng bài lên diễn đàn trường, Tần Tư Nguyên lớp 11 là con lợn ngu ngốc không não không có khả năng tư duy độc lập, có phải cũng một truyền mười, mười truyền trăm, ngầm khẳng định chuyện [Tần Tư Nguyên là con lợn ngốc không não ], điều này chứng tỏ những chuyện này không đủ chân thật và xác đáng, cũng không cần trên phương diện khách quan chứng minh rằng cô rốt cuộc có phải là lợn ngốc hay không."

"Phụt." Có nữ sinh không nhịn nổi mà đã bật cười, liền dùng tay che miệng lại, không ít người cũng đang nhịn cười.

Quả nhiên… nhã nhặn lịch thiệp, ôn hòa tựa ngọc đều là vẻ ngoài mà thôi.

Cậu thiếu niên này miệng lưỡi độc ác, vốn dĩ là không nói lời thô tục, nhưng lại ẩn chứa ý giết người.

Trì Ưng giơ giơ điện thoại lên, trên màn hình là giao diện màu hồng của diễn đàn trường tư thục Gia Kỳ.

Và bài đăng thì đã được biên soạn xong cả rồi, tiêu đề là những lời anh nói nãy giờ, một chữ cũng không sót.

Và dòng cuối, hiện hai chữ đầy ngạo mạn——

Trì Ưng.

Tần Tư Nguyên bị dọa cho muốn khóc cũng khóc không ra nước mắt, nếu Trì Ưng thật sự đăng bài, cô ta sẽ không còn bất cứ mặt mũi gì ở tư thục Gia Kỳ nữa.

Cô ta sẽ trở thành trò cười của tất cả mọi người, cho đến khi tốt nghiệp.

Lợn ngốc không não, bốn chữ này… từ miệng người mình thích nhất nói ra, đúng là còn khó chịu hơn cả việc chết tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!