Bút lông của Trì Ưng thực sự rất tốt, Tô Miểu đã so sánh những chữ được viết bởi cây bút này với những chữ trước đó, có thể thấy sự khác biệt rõ ràng.
Cô đã tự tin hơn một chút.
Luyện thêm vài ngày nữa, bài thuyết trình ở lớp ngữ văn có lẽ sẽ có thể đạt điểm cao.
Tô Miểu rất thích cây bút này, rửa sạch từng sợi lông sói, treo nó bên cửa sổ, để gió thổi khô tự nhiên.
Ở phía cuối chiếc bút có khắc một chữ——
Ưng.
Các ký tự Trung Quốc phát triển từ các ký tự tượng hình, mỗi ký tự có cốt khí và phong thái riêng.
Đầu ngón tay tinh tế của Tô Miểu sờ qua ký tự sắc nét này, khuôn mặt phóng túng của thiếu niên hiện ra trước mắt.
Vốn nghĩ đến việc mời anh ăn mì, nhưng lại không dám chủ động hẹn, thầm nghĩ hay là đưa tiền cho anh, nhưng lại chẳng có cơ hội.
Trong thời gian đó, Tần Tư Nguyên rất chăm chỉ học cắt video, thỉnh thoảng cô sẽ hỏi Trì Ưng về các thao tác kỹ thuật liên quan.
Rõ ràng là anh trai của cô ta cũng biết cắt video, nhưng cô ta lại muốn tìm Trì Ưng xin chỉ giáo, để tăng cơ hội tiếp xúc.
Tâm trạng Trì Ưng bình tĩnh không ồn ào náo nhiệt, cũng không cười nhiều, giọng điệu điềm đạm, việc chung làm chung.
Không giống như các bạn nam khác trong lớp, thích đùa với các bạn nữ, trêu chọc khiến các bạn nữ mắng là "Đáng ghét".
Trong lòng Tần Tư Nguyên cảm thấy rất khó chịu, cô thà rằng anh bỏ lơ cô, như vậy… ít nhất cô vẫn là người đặc biệt.
Tuy nhiên, Trì Ưng đối xử với họ như nhau, cho dù đó là Tần Tư Nguyên hay các cô gái khác, đều như vậy, luôn có cảm giác xa cách trong phép lịch sự của anh.
Ban đầu, vì cho rằng Trì Ưng và Tần Tư Nguyên là một cặp, nên các nữ sinh kia không dám bắt chuyện công khai với anh, nhưng dần dần thấy được, dù là cùng bàn thì anh cũng không có gì đặc biệt đối với Tần Tư Nguyên cả.
Cuối cùng, một nữ sinh đã có đủ can đảm nhờ Trì Ưng chỉ dẫn.
Trì Ưng lấy cây bút hoạt hình dễ thương mà cô ta đưa cho, viết một vài công thức trên giấy nháp.
Lư Tư Tư nghiêng người, lắng nghe một cách căng thẳng, ngửi được mùi bạc hà thơm tho trên người anh.
"Hiểu rồi chứ?"
"Vẫn chưa hiểu lắm, cậu giảng giải chi tiết hơn đi." Giọng Lư Tư Tư có chút gượng gạo, thỉnh thoảng cô ta lại phồng má giả vờ tỏ vẻ đáng yêu.
Trì Ưng xoay đầu ngón tay, cây bút hoạt hình bay đến mép bàn, cô ta nhanh chóng bắt lấy.
Anh xé tờ giấy nháp ghi các công thức, đưa qua, ví dụ 3 trang 28 SGK: "Tiền đề giống hệt như nhau, trong sách giáo khoa có phân tích giải thích rõ ràng, áp dụng các công thức này có thể ra được các bước tính."
Lư Tư Tư hiển nhiên là có dụng ý khác, mượn cớ hỏi bài để tiếp cận anh, giọng điệu õng ẹo: "Lớp phó, cậu giảng lại đi mà, tớ muốn nghe cậu giảng thôi."
Đúng lúc này, một quả bóng rổ từ cửa phòng học bay tới, Trì Ưng giơ tay bắt lấy.
Lư Tư Tư sợ hãi hét lên "A", suýt nữa bị quả bóng rổ ném trúng đầu, may mà anh đỡ kịp.
Cô ta giận dữ quay đầu lại, muốn thể hiện bản lĩnh của gái phố núi, tiếng phổ thông dịu dàng đã nhanh chóng biến thành giọng địa phương cay nồng, quát lớn: "Con rùa nào mà chán sống vậy chứ! Bà xé ruột mày ra nha!"
Nhưng lại thấy Tần Tư Dương lười biếng dựa vào bên cửa, điềm đạm nói: "Anh Trì, đánh bóng thôi."
Nhìn thấy đó là Tần Tư Dương, cô ta lập tức thu lại cái vẻ mặt đó, bĩu môi rời đi.
Đôi mắt đen của Trì Ưng không hề có cảm xúc, quả bóng rổ bay từ tay trái sang tay phải, xoay một vòng rồi rời khỏi chỗ ngồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!