Chín mươi ba bậc thang trước nhà, kéo dài quanh co trên sườn núi, Tô Miểu ngày nào cũng phải leo lên nên đôi chân dài của cô vừa mảnh khảnh lại thẳng tắp.
Sống trên cao có ưu điểm của sống trên cao, đó là tầm nhìn rộng, có thể nhìn bao quát toàn cảnh sông Gia Lăng mà không cần bao phòng view sông đắt tiền.
Khi Tô Miểu trở về nhà, cô nâng niu hộp kem, cất vào tủ đông, khi tối làm bài tập lúc đói sẽ ăn.
Tô Thanh Dao lười biếng nằm trên giường, vẻ mặt buồn ngủ, bà từ từ chống người ngồi dậy, uể oải ngáp dài.
Bà thường xuyên thay ca với người khác, làm ca đêm thì dành phần lớn thời gian trong ngày ở nhà ngủ.
Ngày và đêm luân phiên, cộng với việc làm trong cửa tiệm massage chân, hàng xóm trong hẻm không ngừng đàm tiếu, đầy những lời lẽ bậy bạ khó nghe.
Nhưng Tô Miểu biết rằng mẹ cô trong sạch, kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình.
"Mẹ, con mang cho mẹ một ít mì." Cô đặt mì gói lên bàn ăn, xách cặp đi về phòng luyện thư pháp.
Tô Thanh Dao uể oải bước tới bàn, cầm hộp mì nhỏ lên, than thở: "Con lại mua cho mẹ mì nước trong, cứ như nước lọc chả có vị gì cả, ăn thế nào chứ!"
Tô Miểu quay đầu vẻ ưu lo nói: "Gần đây tinh thần mẹ không được tốt, sắc mặt phù thũng, có khả năng bị nhiệt trong người rồi, tốt nhất đừng ăn cay."
"Lải nha lải nhãi."
Tô Thanh Dao đã vào bếp lấy một hộp ớt sừng, lần lượt cho dầu, ớt vào bát mì, "Mẹ nói với con rằng phụ nữ kiêng kỵ nhất là dài dòng, sau này xem xem có người đàn ông nào đồng ý lấy con chứ. Nếu thật sự không gả đi được, thì chỉ còn tên rẻ rúng Lộ Hưng Bắc mà thôi. "
Tô Miểu bĩu môi, rồi nói: "Mẹ thêm ít thôi."
"Ôi chao, nhanh đi làm bài tập đi, phiền chết đi được."
Tô Thanh Dao ngồi xuống, gắp mì chuẩn bị ăn, bà đột nhiên nôn ọe, lao vào phòng tắm, dựa vào bồn rửa mặt mà bụng quặn lên.
"Mẹ, bị làm sao thế?" Tô Miểu vội vàng bước đến, vỗ nhẹ lưng, giúp bà nhuận khí, "Có phải do mì bị làm sao rồi không? Con đi tìm ông chủ!"
Tô Thanh Dao nắm lấy Tô Miểu, súc miệng xong nói: "Không sao, bụng của mẹ không thoải mái, có lẽ gần đây bị sốt, cảm nên vây."
"Đã bảo mẹ khi ngủ đừng thổi quạt vào người, bị cảm rồi đó!"
"Được rồi, mau đi làm bài tập đi." Tô Thanh Dao đẩy Tô Miểu vào phòng.
Con gái vẫn lo lắng nhìn bà: "Thật là không sao chứ?"
"Đã nói không sao là không sao mà!"
"Mẹ… mẹ uống thuốc đi!"
"Con có phải là con ruột mẹ không thế, sao lại lải nhải mãi như vậy chứ!"
Tô Miểu lòng đầy ưu lo mà quay trở về phòng.
Tô Thanh Dao ngồi phịch xuống ghế, đầu óc choáng váng.
Nghĩ đến kỳ kinh của mình đã trễ hơn hai tháng, bà nắm chặt tay lại và lẩm bẩm: "Mẹ kiếp."
…
Tô Miểu luyện thư pháp đến tận đêm khuya, đã lâu không viết, nhất thời không tìm được xúc cảm, viết chữ cũng không quen lắm.
Cô chuẩn bị luyện tập nhiều hơn, luyện tập để quen tay thành thạo hơn.
Do bài tập nhóm ngữ văn, mấy ngày nay vị trí của các bạn học không có nhiều thay đổi, Tô Miểu vẫn ngồi cùng Tần Dịch Dương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!