Chương 50: (Vô Đề)

Trước đêm khai giảng, Tần Tư Nguyên và mấy cô gái Dương Y Y, Lư Tư Tư hẹn nhau đi ăn khuya.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô ta lại dẫn mọi người đến quán đồ nướng bên sông Triều Thiên Môn lần trước.

Dương Y Y còn đang oán trách nói nơi này thật ồn ào, Lư Tư Tư cũng nhìn xung quanh: "Sao không ồn được chứ, ăn lẩu thì ầm ĩ đúng rồi, cậu muốn ăn chỗ yên lặng cũng chỉ có thể đến trung tâm thương mại thôi, ai lại không biết mấy quán trong trung tâm thương mại đó, ăn vừa dở vừa mắc nữa chứ."

"Tư Nguyên, trước kia cậu cũng không đến mấy quán ven đường này ăn mà."

Tần Tư Nguyên dùng đồ khui bia mở nắp bia ra trông rất có khí thế: "Sắp khai giảng rồi, những ngày vui cũng đã qua rồi, buổi tối hôm nay dù có nói gì cũng phải chơi vui vẻ nha!"

"Được, còn mở bia, cậu không sợ anh cậu lấy đồ đo nồng độ cồn, ở cửa chờ cậu à?"

"Chiều nay Trì Ưng về, anh ấy đi đến sân bay Giang Bắc đón cậu ấy rồi, sao còn lo cho tớ được chứ."

"Cậu ấy về rồi à, cậu không đi theo đón người sao?"

"Hừ, bà đây không thèm đi! Dù sao cũng uổng phí tâm tư thôi."

Các cô gái nhìn nhau đầy ẩn ý, không nói cái gì nữa.

Tần Tư Nguyên cầm thực đơn lên gọi đồ ăn, cô ấy còn đặc biệt chú ý đến quầy nướng của cửa hàng, nhìn không nhìn thấy bóng dáng của Quý Khiên, cô nghĩ là cậu ta không làm ở nơi này nữa.

Chuyện lần trước, đã khiến cậu ta bị sa thải rồi sao?

Suy nghĩ của cô có chút hỗn loạn, trong lòng cũng cảm thấy buồn bã.

Cô muốn hỏi cậu một chút, nhưng hai người không có số điện thoại của nhau, cũng không biết có còn cơ hội gặp nhau nữa hay không.

Bàn nhỏ bên cạnh, Lư Tư Tư nói với Dương Y Y nói: "Nghe nói nghỉ đông hai người kia ở bên nhau đó."

"Hai người nào thế?"

"Còn có thể là ai, đương nhiên là người mà Tần Tư Nguyên thích nhất kia… và người cậu ấy ghét nhất đó…"

"Cậu có thể nào đừng đánh đố như thế được hay không, nói rõ ra là được rồi."

Thấy Tần Tư Nguyên trở về, Lư Tư Tư lập tức không nói nữa, lời bị nghẹn trong cổ họng.

Tần Tư Nguyên ném thực đơn đi, hừ lạnh: "Tớ biết hai cậu đang nói cái gì, che che giấu giấu… nhàm chán ghê."

Lư Tư Tư đánh giá cô, thử hỏi: "Cậu không thấy khó chịu hả."

"Khó chịu có ích gì? Trong lòng đã tê từ lâu rồi." Tần Tư Nguyên nói xong, cầm lấy chai bia uống một ngụm to: "I don"t care!"

"Ha ha ha ha, cái này đúng rồi, đàn ông thì tính là gì, nghĩ thông rồi à, trời cao biển rộng."

Dương Y Y đeo găng tay và bóc tôm càng nóng hổi: "Muốn tớ nói, chỉ cần cô ấy đừng quyến rũ anh cậu, cô ấy có ở chung với ai đều được cả."

Tần Tư Nguyên gõ đậu phọng, trợn mắt liếc nhìn cô ta một cái: "Để cậu thất vọng rồi, linh hồn nhỏ bé của anh trai tớ đã sớm bị cậu ấy quyến rũ từ mấy trăm năm trước rồi."

"Cái gì chứ!"

Lư Tư Tư kháng nghị nói: "Ôi, khó có khi tụ họp được, nói gì toàn đàn ông! Nghĩ lát nữa nên đi chỗ nào chơi mới là chuyện đúng đắn đó!"

"Có đi trốn thoát khỏi mật thất không?"

"Không đủ người, có ba chúng ta thôi."

"Nói ông chủ ghép nhóm đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!