Chương 5: (Vô Đề)

Không đợi Tô Miểu trả lời, Tần Tư Dương nhét chiếc cặp đen vào ngăn kéo, ngồi trước mặt Trì Ưng, tiện tay lấy ra một cuốn tốc ký từ đơn TOEFL.

Trên người cậu ấy có một mùi hương hoa dịu nhẹ, có lẽ là xịt nước hoa nên lưu lại dư vị thoang thoảng.

Làn da của Tần Tư Dương là một làn da trắng lạnh rất đẹp, dù là hình dáng của đôi tay hay phụ kiện đều mang đến cho người ta cảm giác tinh tế, hiển nhiên là khí chất của một chàng trai nhà giàu có được nuôi dưỡng trong cơm no áo ấm.

Ngược lại, Trì Ưng dường như bộc lộ vẻ ngang tàng, hào sảng không hề vào khuôn phép và nam tính hơn.

Khoảng cách ngồi cùng bàn rất gần, vượt quá khoảng cách an toàn giữa hai người xa lạ, Tô Miểu vô thức… dời ghế sang một bên.

Vào đầu giờ học, khi Tô Miểu đang còn chăm chú ghi nhớ tiếng Anh cho kỳ thi tuyển sinh đại học, thì Tần Tư Dương đã chuẩn bị cho kỳ thi TOEFL.

Nhiều bạn học trong lớp thực ra đều đang chuẩn bị tương tự…

Từ góc độ này xem ra, cô không dễ dàng kiếm được học bổng học kỳ sau để trừ học phí, các bạn cùng lớp đã vượt xa cô quá nhiều rồi.

Căn bản là không trên cùng một vạch xuất phát.

Lòng Tô Miểu chùng xuống, tiếp tục đi theo con đường của riêng mình.

Quá lắm thì… cố gắng hơn so với người khác một chút.

Hằng ngày mọi người đi ngủ lúc mười hai giờ, cô chỉ có thể ngủ lúc một hoặc hai giờ sáng… Sự siêng năng có thể bù đắp lại!

Ngay khi Tô Miểu đang tập trung đọc từ vựng, Tần Tư Dương đột nhiên nói: "Tôi khuyên cậu không nên có quá nhiều suy nghĩ khác đối với Trì Ưng."

Cô có chút sững sờ, phủ nhận trong vô thức: "Tôi không có."

"Những cô gái theo đuổi cậu ấy trước đây điều kiện đều tốt hơn cậu." Tần Tư Dương căn bản không quan tâm cô phủ nhận hay thừa nhận, miệng lẩm bẩm: "Cậu ấy chẳng ưng ý một ai, dựa vào đâu mà cảm thấy bản thân cậu có thể làm được chứ, dựa vào vẻ ngoài xinh đẹp hơn chút so với người khác sao? Đừng ngây thơ nữa."

Tô miểu nghiến răng không trả lời.

"Trong thế giới của chúng tôi, tuy rằng ngoại hình quan trọng, nhưng cũng không quá xem trọng, cậu có biết cái gì là quan trọng không?"

"Tôi không biết."

"Điều quan trọng là gia thế tương đồng, năng lực học tập ngang nhau, kinh nghiệm, kiến ​​thức và sở thích chung… chỉ khi làm được những điều này, thì mới thực sự hiểu và thông cảm cho nhau."

Cậu ta điềm tĩnh kể lại như một lẽ thường tình hiển nhiên, "Với kiến ​​thức, học vấn của cậu, sẽ không bao giờ sánh được với cậu ấy."

Móng tay của Tô Miểu ghim chặt vào cao su bút gel: "Tôi chưa từng nghĩ tới…"

Cũng không dám nghĩ đến.

"Không nghĩ tới là tốt nhất, cứ xem như là tôi đề phòng, bởi vì em gái tôi cũng rất thích cậu ấy. Cậu suy nghĩ rõ ràng những đạo lý này, đừng cố gắng vô ích."

Giọng điệu của Tần Tư Dương không hề ấm áp một chút nào, "Những việc mà mẹ cậu làm kia, Tư Nguyên không thể nào chấp nhận được, phản ứng có chút quá khích. Nhưng con bé như vậy cũng xem là lương thiện rồi, chí ít là không làm ra chuyện gì quá đáng, chỉ cần cậu đừng đụng đến người mà nó để ý nhất trong lòng kia."

Tô Miểu nghĩ về tờ giấy trong tủ của cô với những dòng chữ hằn học trên đó.

Đúng vậy, vẫn xem như là lương thiện, không túm cổ áo và tát vào mặt cô, không giống như những chị đại tàn độc ở trường trung học số 1 Bắc Khê.

"Tần Tư Dương, cậu đến nói thay cho ậu ấy sao."

"Thế thì chưa tới đó, cậu cũng không có đủ trình độ để uy hiếp." Tần Tư Dương nói với vẻ, "Chỉ là nhắc nhở một chút, vì muốn tốt cho cậu, sau này sẽ không phải đau lòng thất vọng. Dù sao thì lòng người tham lam, theo đuổi những thứ không thuộc về mình, sao có thể không thất vọng được cơ chứ."

Tô Miểu nhớ đến lời Hứa Mịch từng nói, Tần Tư Dương hết mực yêu chiều em gái, chỉ cần là thứ mà cô ta muốn, cậu ta sẽ không tiếc gì mà giúp cô ta đạt được.

Kiểu thương yêu này, trước giờ Tô Miểu chưa từng trải qua, có lẽ cả đời này sẽ không có đâu nhỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!