Tô Miểu cảm lạnh hai ngày mới hết.
Trái lại Trì Ưng khỏe lại rất nhanh, ngày hôm sau đã chẳng còn triệu chứng nào, Tô Miểu ép anh uống thuốc cảm thêm hai ngày nữa, tăng cường thêm một chút.
Ngày mai phải bay về thành phố C rồi, Tô Miểu tham gia buổi hội thảo nghiên cứu về thư pháp ngày cuối, cũng may thời gian buổi chiều được rãnh, nên Trì Ưng đưa cô đi thăm cố cung.
Cô mặc áo lông đen vừa rộng thùng thình vừa dày của anh, Trì Ưng kéo khóa lên tận trên cùng, đội mũ lên cho cô, quấn cô chặt lại hệt như một con gấu đen lớn.
Mà thật ra Tô Miểu cũng không cảm thấy lạnh.
Hai người chụp ảnh ở mọi danh lam thắng cảnh có tường đỏ ngói đen trong cố cung, Tô Miểu không bao giờ ngờ được rằng lần đầu tiên cô chụp ảnh với Trì Ưng, cô lại ăn mặc giống như một con gấu đen.
Lúc đầu cô không vui nên không chụp, nói thế nào cũng muốn cởi áo khoác ra mới chịu, nhưng không thể lay chuyển được sự cưỡng ép của người thanh niên này, tay kia kéo lấy cổ của cô, tay còn lại thì cầm điện thoại tự sướng.
Tô Miểu ngại ngùng che mặt, vẻ mặt Trì Ưng lại sáng lấp lánh, cười vô cùng rạng rỡ.
Hai người chụp rất nhiều ảnh, Tô Miểu bảo Trì Ưng gửi hết toàn bộ hình sang cho cô. Còn vô cùng cẩn thận mà bỏ vào album bí mật, vô cùng quý trọng những tấm ảnh chụp này.
Tối đến, Trì Ưng đưa cô đến quán bar Tam Đồn để gặp mặt bạn bè anh.
Trong phòng bao của quán bar đã đến chừng mười người, đều là bạn thân từ nhỏ đến lớn của Trì Ưng, Tưởng Hi Ý cũng ngồi trong đó, cậu ấy đang chơi bài và xúc xắc với bạn.
Tô Miểu đánh giá cậu ấy, quả thật như lời Trì Ưng nói, cơ thể là đàn ông mạnh mẽ, cho dù mặc áo lông cũng có thể nhìn ra cơ thể khỏe mạnh, cường tráng của cậu ấy.
So với cậu ấy, thì Trì Ưng nhìn trong cân đối hơn.
"Anh Trì đến đây, ngồi đi nào."
"A a a a… Đây là chị dâu nhỉ! Nào nào nào, ngồi đây đi."
Tô Miểu là người mắc chứng sợ xã hội rất nặng nên cảm thấy rất xấu hổ, mặt mũi đỏ cả lên, níu chặt lấy Trì Ưng.
Trì Ưng ngồi xuống, kéo Tô Miểu ngồi bên cạnh mình, lấy ly rót nước chanh đưa đến trước mặt cô: "Cậu ấy là cấp trên của tôi đấy, đừng kêu bậy."
"Biết rồi." Tưởng Hi Ý đầy ý tứ sâu xa nhìn Tô Miểu: "Anh Trì trong lòng vẫn luôn muốn quay về thành phố C, tôi biết mà, ha ha ha, chắc chắn có người nào đó kéo lấy anh ấy, nhìn chị dâu, à không, cấp trên này… Trong lòng tôi tự có tính toán, kéo anh ấy lại thì không ổn lắm."
Trì Ưng dùng đầu ngón tay mảnh khảnh của mình gõ nhẹ, một tay lấy bia, nắp bia trực tiếp bay thẳng đến miệng cậu ấy, đánh cho cậu ấy vội vàng sửa lời xin lỗi: "Em sai rồi! Anh là anh em! Anh ruột!"
Tô Miểu xấu hổ nắm chặt tay lại, không biết nên trả lời cậu ấy thế nào, đành phải mất tự nhiên nói: "Cậu, xin chào, tôi tên là Tô Miểu."
"Tưởng Hi Ý." Tưởng Hi Ý cười nói: "Là thanh mai trúc mã của Trì Ưng, không phải cây mơ, mà là ngựa tre."
"Ừm, tôi đã nhìn ra rồi."
"Nghe em gái tôi nói cậu nhận nhầm tôi thành nó à, còn cãi nhau với con rồng đen này, ha ha ha, chiều ngày hôm đó anh Trì vừa hoảng vừa cuống, tôi lớn từng này rồi còn chưa từng thấy cậu ấy vội vàng thế đâu, nếu chiều hôm đó tôi không đến công ty của bố già nhà tôi, sợ là anh ấy sẽ áp giải tôi đến đó, tự mình chịu đòn nhận tội với chị dâu đó!"
Cậu ấy nói thật sự rất nhiều, bô ba bô bô như pháo nổ vậy, Tô Miểu hoàn toàn không biết nên đáp lời như thế nào.
"Tôi ngốc quá."
"Không có gì không có gì, quan tâm nhiều quá sẽ bị loạn thôi mà." Tưởng Hi Ý vươn tay ra: "Ha ha ha, nhìn thấy cậu tôi thật sự rất vui."
Trì Ưng nắm lấy tay cậu ấy, không để cậu ấy đụng đến Tô Miểu.
"Anh… cái người này… keo kiệt!"
Tưởng Hi Ý rút tay về, biết được dục vọng chiếm hữu của anh rất mạnh, đồ vật của riêng bản thân mình sẽ không cho phép người khác nhúng chàm, huống chi là cô gái, dù chỉ một ngón tay cũng sẽ không để người khác đụng vào.
Tô Miểu nhìn thấy dáng vẻ qua loa này của Tưởng Hi Ý, lại nhớ đến hiểu lầm trước kia của mình, thật sự cảm thấy rất ngu ngốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!