Chương 48: (Vô Đề)

Ánh trăng rất sáng, nhiệt độ không khí vào ban đêm lại thấp dưới không độ.

Vườn hoa sau khách sạn, những bông tuyết trắng như bông gòn rơi xuống phủ đầy hai bên đường rải sỏi, tạo thành một lớp dày.

Tô Miểu vừa che đầu vừa đi về phía trước, dưới chân đạp lên những cành lá khô héo, trong đêm khuya tuyết rơi yên tĩnh phát ra những tiếng giòn vang.

Trì Ưng đuổi theo cô, đưa tay nắm chặt lấy tay cô —

"Chạy cái gì?"

"Không muốn để ý đến cậu nữa."

"Xem ra là tớ đã chọc cậu giận rồi."

Khóe môi Trì Ưng lộ ra một nụ cười lạnh: "Đến thành phố Kinh rồi mà không nói với tớ, giả vờ lấy cớ đưa đồ để hỏi rõ địa chỉ nhà tớ, lén đến để kiểm tra sao? Lớp trưởng này, trước kia tớ không nhìn ra cậu còn có khả năng làm Holmes đó?"

Tô Miểu thấy anh lại tấn công ngược lại mình, thì tức đến mặt cũng đỏ bừng lên, chỉ là cái miệng ngu ngốc này của cô, lời giải thích chỉ đành nghẹn lại trong cổ họng chẳng nói được câu nào, đưa tay đẩy anh: "Tôi không muốn nói chuyện với cậu, tránh ra đi!"

Trì Ưng bị cô đẩy mạnh như vậy, cơ thể anh vẫn không nhúc nhích, nhưng bởi vì đang bị cảm mạo nên hô hấp khó khăn, anh càng cảm thấy tức giận hơn.

Anh không hề đuổi theo nữa, Tô Miểu đi mấy bước, thì dừng lại, thở phì phò trừng mắt nhìn anh.

Trì Ưng cúi đầu rút ra một điếu thuốc, sườn mắt sắc bén như ánh trăng lạnh, giọng nói nặng nề nói: "Tính tình của tớ không tốt, cậu muốn tìm người dỗ dành cậu, thì tìm Tần Tư Dương đi."

"Cậu kéo Tần Tư Dương vào làm gì."

"Tớ kéo Tần Tân Dương lại làm gì, chẳng lẽ nghỉ đông cậu không cùng cậu ta ra ngoài chơi sao?"

Đôi mắt Trì Ưng khẽ chuyển, tàn thuốc rơi trên đầu ngón tay: "Có phải tớ từng nói tớ để bụng không, rồi cậu đã từng đồng ý việc gì? Xem ra Tiểu Ưng tuyệt đối trung thành của chúng ta… chỉ giới hạn lúc bên cạnh tớ thôi."

Hai người nhìn nhau từ xa xuyên qua màn đêm tuyết rơi, nước mắt đọng trên khuôn mặt trắng nõn, trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Cô bị tủi thân đến mức suýt nữa thở không ra hơi, hàng mi rũ xuống ướt át, vô cùng bi thương——

"Cậu đánh trả một cái đi, tôi nói không thắng cậu."

Trì Ưng ấn tàn thuốc lên thân cây.

Trong chuyện tình cảm, từ trước đến nay anh đều rất lạnh nhạt, chưa từng buông bỏ kiêu ngạo của mình để chiều theo bất cứ ai cả.

Lúc nhỏ không người nào để ý đến anh, anh cần chiều theo ai đây?

Chỉ thương mỗi bản thân anh.

Đầu ngón tay gõ vào bên chân, giống như nhịp tim đập nhanh của hai người.

Giằng co qua lại chừng mấy phút, Tô Miểu nhìn thấy đôi mắt đen sâu thẳm của anh, mỗi một lỗ chân lông trên người đều là ý lạnh.

Người con trai này… Cô chưa từng thật sự hiểu rõ anh.

Tần Tư Dương nói anh ngoài nóng trong lạnh, tối nay Tô Miểu đã cảm nhận được bốn chữ này, đúng là rất lạnh.

"Trì Ưng, cậu sẽ giải thích với tớ chuyện này sao?" Tô Miểu cho anh một cơ hội cuối cùng.

"Đột nhiên không muốn giải thích nữa." Trì Ưng lạnh lùng xoay người: "Cậu tin thì tin, không tin thì thôi."

Nhìn theo bóng dáng người đàn ông này, nỗi tủi thân trong lòng Tô Miểu cũng vỡ đê, những lời đã nghẹn thật lâu trong lòng cũng đều bật nói ra: "Trì Ưng, ngày đó ở sân bay rõ ràng là cậu đã nhìn ra được vướng mắc trong lòng tôi, cậu không giải thích, cậu muốn nhìn tôi ghen vì cậu."

"Chuyện hôm nay cũng thế, cậu không giải thích trước, cậu còn nói về kiểm tra, còn kéo Tần Tư Dương vào, để cho tôi cảm thấy áy náy với cậu, như thế cậu cũng có cảm giác an toàn hay sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!