Mùng ba tháng Giêng âm lịch, cô Diêu Thư Ngân của hiệp hội thư pháp gọi điện cho Tô Miểu, hỏi cô có muốn đi đến tỉnh ngoài tham gia một hội thảo nghiên cứu về thư pháp không, hy vọng có thể mời Tô Miêu lấy thân phận học trò trước khi về hưu của bà để đi cùng bà.
Tô Miểu là người học trò giỏi nhất trong số các học sinh của Diêu Thư Ngân, khi bà biết mỗi người giáo viên chỉ được mang theo một học trò đi cùng mình, bà đã nghĩ đến Tô Miểu đầu tiên.
Đương nhiên, có một phần vẽ mở trong buổi nghiên cứu và thảo luận, bà hy vọng đến lúc đó Tô Miểu có thể biểu hiện thật tốt, để bà có niềm tự hào của một người thầy.
Tô Miểu cũng rất do dự, chỉ nói với Diêu Thư Ngân sẽ suy nghĩ, cô còn muốn hỏi ý kiến mẹ mình một chút.
Diêu Thư Ngân có phí đi công tác, vé máy bay và khách sạn để ở lại đều được miễn phí nên về phương diện chi phí Tô Miểu không cần lo lắng. Nhưng cô nghĩ đến kế hoạch học tập hằng ngày của mình, nếu như đi ra tỉnh ngoài, chắc chắn sẽ làm loạn tiết tấu ôn tập của cô.
Cô nói chuyện này với Tô Thanh Dao.
Tô Thanh Dao đang ở trong phòng bếp rửa một chiếc lạp xưởng, nghe cô nói thế, phản ứng đầu tiên chính là hỏi cô: "Giáo viên này… là nam hay nữ thế?"
"Nữ ạ."
"À."
Bà yên tâm thuận miệng nói: "Đi đi, muốn đi thì đi thôi, tiếp xúc nhiều phương diện của xã hội cũng không tệ. Từ nhỏ đến lớn con chưa từng đi ra ngoài du lịch, lần này có dịp, còn phải đợi bà đây tiễn à."
Tô Miểu có chút do dự: "Con không muốn đi."
Bỗng nhiên Tô Thanh Dao nhớ đến mấy ngày sau bà có hẹn đi kiểm tra, con gái ở nhà sẽ hỏi đông hỏi tây, rất không tiện, vì thế lại khuyên cô —
"Đừng có suốt ngày ở nhà như thế, đây là cơ hội tốt đấy, cô giáo đồng ý đưa con đi theo, con còn không biết quý trọng nữa. Con ở nhà đọc sách có thể học bao nhiêu kiến thức, còn không bằng ra ngoài nhìn đời đi."
"Mẹ nghĩ con nên đi sao?" Tô Miểu ngạc nhiên.
"Đúng thế, dù sao cũng không cần tốn tiền, không đi thì uổng phí lắm."
"À."
Tô Miểu thấy mẹ mình ủng hộ như thế, trong lòng cũng có chút rung động: "Thế con đi nhận lời cô Diêu Thư Ngân nhé?"
"Đi đi đi! Con đi rồi mẹ còn thấy thoải mái đó chứ, không cần phải hầu hạ con nữa."
"Mẹ này… là ai hầu hạ ai chứ!"
Tô Miểu gửi cho cô Diêu một tin nhắn trả lời đồng ý, Diêu Thư Ngân đương nhiên cũng rất vui vẻ, gửi tin nhắn hỏi thông tin của cô để đặt vé máy bay và khách sạn: "Chiều ngày mai xuất phát, em soạn đồ trước nhé, chắc là đi trong một tuần đấy, sẽ không làm trễ việc học của em đâu."
"Vâng, cảm ơn cô Diêu ạ."
Tô Miểu lấy hành lý ra, bắt đầu soạn quần áo của mình, không lâu sau, điện thoại cô nhận được một tin nhắn ngắn gửi thông tin của vé máy bay sang.
Thành phố C —
- Thành phố Kinh.
…
Phong cảnh ở miền Bắc Trung Quốc, thật sự là đóng băng ngàn dậm.
Trong khoảnh khắc Tô Miểu đi ra khỏi cửa máy bay, mới thật sự cảm nhận được áo lông trên người mình cực kỳ mỏng, căn bản không thể nào chống chọi được với mùa đông lạnh giá, khắc nghiệt ở phương Bắc.
Gió lạnh thấu xương đánh vào mặt, hệt như lưỡi dao quét qua mặt cô.
Lạnh quá đi mất! Cô không nhịn được hắt xì một cái.
May mà trong phòng có hệ thống sưởi ấm, chỉ cần không ra ngoài chạy lung tung, thì sẽ không bị mùa đông lạnh này làm gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!