Chương 46: (Vô Đề)

Tô Thanh Dao lại nôn, đỡ lấy bồn nước, nhìn mình trong gương bởi vì mập ra mà bản thân càng lúc càng tiều tụy.

Vốn nghĩ qua bốn tháng đầu sẽ có thể ổn định lại, nhưng cái con chó trong bụng này, thỉnh thoảng sẽ lại làm ầm ĩ một hồi, chẳng để bà được yên bình gì cả.

Trong lòng bà không thấy thoải mái, nên tính tình cũng ngày càng tệ đi, vỗ nhẹ lên bụng một cái nói: "Quậy cái rắm gì thế!"

Mà hình như đứa nhỏ trong bụng có thể cảm nhận được cảm xúc của bà, nên cũng im lặng.

Nhưng có thể do tác dụng của tâm lý.

Tô Thanh Dao biết, mình không phải người mẹ tốt.

Lúc Tô Miểu còn nhỏ, bà cũng không ít lần đánh cô, mắng cô, công việc bị tủi thân về nhà cũng sẽ lấy cô ra để trút giận, tùy ý phát tiết cảm xúc của mình ở trước mặt cô.

Mà hậu quả của những việc làm thế này, đã trực tiếp đẩy cô đến chỗ khốn khổ như ở hiện tại, ở bên ngoài bị người ta xem thường cũng không dám phản kháng lại.

Tô Thanh Dao hối hận, thật sự, biết vậy bà chẳng làm, mỗi tối khi nghĩ đến sẽ ôm ngực khóc nấc lên.

Nhưng đã muộn rồi, đứa nhỏ mất đi tuổi thơ tốt đẹp, thì mãi mãi không có cách nào có thể bù đắp được.

Tô Thanh Dao chỉ có thể ký gửi hy vọng vào tương lai, hy vọng có thể cho cô một tương lai thật tốt, cho dù có để bà chết đi bà cũng bằng lòng.

Nửa tiếng sau, Tô Miểu gõ cửa nhà: "Mẹ, mẹ ngủ chưa? Con quên mang chìa khóa rồi, mẹ mở cửa ra cho con vào đi."

Tô Thanh Dao ngáp một cái, choàng một áo ngủ thật dày vào ra mở cửa giúp cô: "Trễ thế rồi, lại đến chỗ nào chơi đấy?"

"Chơi mật thất với bạn."

"Làm lớp trưởng, nên bạn cũng nhiều thật ha?" Tô Thanh Dao nhìn xuống dưới lầu: "Cái người bạn trai giàu có kia đâu rồi? Không đưa con về sao."

"Ôi, bạn trai cái gì, đâu có bạn trai, mẹ đừng nói lung tung."

Tô Miểu nói xong, quay đầu lại muốn tắt tiếng điện thoại, không ngờ Tô Thanh Dao tinh mắt lại nhanh tay, nhanh chóng cướp lấy điện thoại cô: "Còn gọi video này, để cho mẹ xem xem, là ai thế?"

Trì Ưng cũng đã ra khỏi quán bốr rồi, đang ngồi trên taxi, thấy Tô Thanh Dao xuất hiện trong màn hình, thì anh thoáng ngồi thẳng dậy, lễ phép chào: "Chào dì, con là Trì Ưng, bạn học của Tô Miểu."

Tô Thanh Dao liếc mắt nhìn chàng trai trong màn hình, ngũ quan đứng đắn, xương mày và mũi cao khiến vẻ mặt anh càng đẹp hơn nhiều, xương mày tuyệt đẹp như thế nhất định là vẻ ngoài rất đẹp.

"Chậc chậc." Tô Thanh Dao cũng xem là người từng trải, là tốt hay xấu, liếc mắt một cái bà đã nhận ra ngay: "Khó trách có thể làm con gái tôi thần hồn điên đảo, quả nhiên có chút của đó."

"Mẹ!"

Tô Miểu vội vàng, nhanh chóng cướp điện thoại lại: "Mẹ đừng như thế."

Tô Thanh Dao không để cô lấy được điện thoại, đổi sắc, nhìn Trì Ưng nói: "Nhóc con này, cậu chú ý cho tôi, nhà của chúng tôi tuy cũng bình thường nhưng không phải dễ xem thường đâu! Nếu cậu muốn âm thầm lợi dụng con gái tôi, vậy cậu quyết định sai rồi đấy! Tính cách Tô Miểu tuy yếu đuối, tai cũng thích nghe ngọt, tùy cậu suy nghĩ, nhưng mẹ nó còn chưa chết đâu, cậu dám "xem thường" nó, thì cẩn thận…"

Nói còn chưa xong, Tô Miểu đã cướp lại điện thoại, xấu hổ đỏ bừng mặt, tiếng địa phương cũng bật ra: "Mẹ… Mẹ đang nói cái gì đấy!"

Khi còn trẻ Tô Thanh Dao từng nếm trải qua bốo nhiêu thiệt thòi, đương nhiên bà không muốn để con gái mình rập khuôn theo mình, chỉ vào cô nói: "Con tin vào tà ma, đợi khi bị ăn hết con sẽ biết!"

Tô Miểu cầm điện thoại về phòng, đóng mạnh cửa lại, nhìn Trì Ưng nói: "Mẹ tớ… Mẹ tớ uống say, những lời bà ấy nói…"

"Tô Miểu, đưa điện thoại cho mẹ cậu đi."

"Trì Ưng!"

Anh cười: "Tớ vẫn chưa say, nghe lời, đưa cho bà ấy đi."

Tô Miểu không biết làm sao, chỉ có thể mở cửa phòng ra lần nữa, đưa điện thoại đến trước mặt của Tô Thanh Dao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!