Buổi chiều, Trì Ưng lấy lạp xưởng và chân giò hun khói của Tô Miểu cho anh mang đến nhà ông nội.
Ông cụ cũng không hỏi nguồn gốc của nó ở đâu, chỉ vui vẻ nhận lấy, buổi tối để nhà bếp làm mấy món rồi dọn lên bàn.
Trì Ưng ăn mấy đũa, quả thật thấy rất thơm.
"Hai năm nay cơ thể thế nào?"
"Tốt lắm, vẫn kiên trì vận động, ngoại trừ thỉnh thoảng sẽ cảm mạo ra thì không có vấn đề gì lớn nữa ạ."
"Bên kia không khí ẩm ướt, không khô ráo như chỗ này của chúng ta, khẩu vị thì sao, cháu có quen không? Ông nhớ khẩu vị của cháu rất nhạt."
"Có thể quen, cảm ơn ông nội đã quan tâm."
Ông cụ gật đầu, không mặn không nhạt hỏi anh về thành tích trên lớp và chuyện tham gia thi đấu, cũng không nói nhiều, chỉ dặn anh mỗi bước đều phải đi cho thật tốt, đừng đi sai bước nào cả.
Trì Ưng gật đầu, để ông ấy yên tâm.
Anh biết ông nội gửi gắm kỳ vọng lên người anh, nhưng không nhiều lắm…
Thế hệ trẻ tuổi vĩ đại ở nhà họ Trì không hề ít, cuối cùng có thể bộc lộ hết tài năng của mình hay không, thì còn phải xem thử anh có bản lĩnh này hay không.
Ở phương diện nào đó mà nói, anh và Tô Miểu thật sự rất giống nhau.
Mối quan hệ trong nhà của anh so với gia đình của Tô Miểu thì lạnh lùng và nhạt nhòa hơn, khi những đứa trẻ khác có thể tùy hứng, nhõng nhẽo trong lòng của cha mẹ mình, thì Trì Ưng đã học được cách ngoan ngoãn và hiểu chuyện để làm vui lòng người lớn tuổi có quyền nhất trong nhà này, được trao dồi và nhận được nền giáo dục tốt hơn.
Không một ai bảo vệ cho anh, chuyện gì, cũng đều phải dựa vào bản thân mình.
…
Ngày hôm sau, Trì Ưng đi đến đại học Bắc Ương một chuyến, trong giảng đường khoa kỹ thuật hàng không vũ trụ cậu gặp được mẹ mình — Phương Nhược Nhiên.
Tóc bà được buộc chặt lại, mặc bộ áo đầm âu phục đứng trên bục giảng, nhìn cách sinh viên ở dưới giảng về công thức lý thuyết, vừa đoan trang vừa nghiêm túc.
Phương Nhược Nhiên là kỹ sư hàng không vũ trụ, cũng đang hoàn thành nghiên cứu khoa học, và bà cũng đảm nhiệm làm giáo sư khách mời đến giảng cho đại học Bắc Ương.
Trì Ưng ngồi ở dãy cuối cùng trong phòng học, trên đầu ngón tay cầm theo một cây bút máy, không để ý mà xoay tròn, thỉnh thoảng viết mấy công thức lên trên giấy nháp.
Phương Nhược Nhiên mang theo nghiên cứu sinh, nội dung bà giảng giống như kinh thánh dành cho học sinh trung học, nhưng nội dung chính là về vật lý học, nên Trì Ưng có thể hiểu được, từ từ nghe, vừa nghe vừa tính toán hết công thức này đến công thức khác.
Sau khi tiếng chuông tan học vang lên, tốp bố tốp năm sinh viên tràn ra khỏi phòng học, Phương Nhược Nhiên đứng cạnh bục giảng thu dọn giáo trình và sách vở lại.
Trì Ưng cũng ngồi trên vị trí đó, không di chuyện, hai mẹ con cách nhau một cái cái thang trong phòng học, từ xa xa liếc mắt nhìn một cái.
"Đến đây." Phương Nhược Nhiên mở miệng trước, giọng không mặn không nhạt nói: "Lần này gọi con đến là có chút chuyện phải nói với con, con đứng gần đây đi, mẹ đã nói có bố tiết rồi, giọng có chút không thoải mái."
Trì Ưng đứng dậy đi đến bên cạnh Phương Nhược Nhiên, hai tay chống bàn ngồi lên trên bàn, bất cần đời nhìn bà —
"Không có việc gì, giáo sư Phương cũng sẽ không gọi tôi đến đây."
Đã nhiều năm trôi qua, mối quan hệ mẹ con này đã sớm bất hòa như trời Nam biển Bắc rồi. Phương Nhược nhiên mang toàn bộ tâm huyết của bà để bồi dưỡng trên người em trai Trì Hạo của anh.
Đối với Trì Ưng thì mặc kệ, cứ như mới trước đây thôi đối mặc với anh đang bệnh nặng như thế cũng thờ ơ.
Mặc kệ con trai lớn này của mình lấy được nhiều thành tích và tiến bộ đến đâu, không có gì có thể xóa bỏ được nỗi đau và áp lực khi Phương Nhã Nhiên phải đối mặt sau khi xinh ra một con quái vật sống dở chết dở thế này.
"Năm nay em trai con lên cấp hai, thành tích cũng rất tốt, bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu chuẩn bị Toefl cho nó, ngành khoa học máy tính của MIT đứng nhất nhì trên thế giới, mẹ hy vọng nghỉ đông này con có thể trở về phụ đạo tiếng Anh cho nó nhiều một chút. Dù sao con cũng biết hoàn cảnh trong nhà rồi, chị gái con bác cả rất giỏi, nếu em trai con có thể vào được MIT thì cơ hội thắng lớn hơn nhiều.
Con giúp nó nhiều chút, con là anh trai, tương lai cũng có thể trở thành cánh tay đắc lực của nó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!