Khi đang nói chuyện thì Trì Ưng lại nghiêng người sang, làm Tô Miểu giật mình vội vàng đưa tay lên che lại, mu bàn tay cô đụng phải môi của anh.
Tim cô giống như bị phỏng, xoắn chặt lại.
Trì Ưng đưa đôi mắt sâu thẳm ôm chặt lấy cô, như đang nhẹ nhàng lướt qua tay cô nhưng lại cố ý để lại dấu vết trên đấy.
Tô Miểu rút tay về, giấu ra phía sau.
Hai người không nói gì nữa.
Bỗng nhiên cô cảm thấy khó chịu, nhưng cũng biết bản thân mình thật sự có hơi ngốc, vì chút chuyện chẳng hiểu đầu đuôi thế nào này lại cảm thấy hơi tủi thân.
Chỉ có thể chấp nhận bản thân mình tiếc nuối anh thôi.
Trì Ưng mở thịt gà cuộn (1) ra, đưa đến bên miệng cô, giống như dỗ dành mấy đứa nhỏ nói: "Ai khóc thì ăn trước."
(1) Thịt gà cuộn: Tên tiếng Anh là chicken rolls, là một loại thực phẩm cuộn thịt gà với bánh kếp.
"Cậu ăn đi, tôi không đói bụng, nhiều như thế tôi ăn cũng không hết."
"Cậu ăn trước đi, không ăn hết thì tôi lại ăn tiếp."
Tô Miểu vừa hoảng vừa sợ nhận lấy thịt gà cuộn, sợ Trì Ưng thật sự ăn đồ thừa của mình, nên cô đành phải nghiêm túc ăn hết cả một phần thịt gà cuộn.
Hình như Trì Ưng cũng nhìn ra được suy nghĩ của cô gái nhỏ nên nở nụ cười, lấy miếng khoai tây chiên chấm sốt rồi ăn.
"Lớp trưởng, sau này có gì cứ nói thẳng với tôi, đừng im lặng để trong lòng như thế, vẫn còn rất nhiều chỗ trống trong thẻ thông tin của chúng ta đấy, cứ từ từ mà hoàn thành thôi."
"À, được."
Tuy Tô Miểu trả lời như thế, nhưng có lẽ là cô không có can đảm để nghiêm túc nói chuyện thẳng thắn với anh.
Cô có rất nhiều chỗ không tốt, cũng rất tự tin, nhưng lại phải cố gắng che giấu, thể hiện một mặt tốt nhất của bản thân mình ra cho anh xem.
Đã hơn một tiếng trôi qua từ khi bắt đầu check
-in, Trì Ưng mới từ từ kéo theo hành lý đi qua, chỉ còn cách giờ đăng ký có bốn mươi phút.
Tô Miểu rất lo lắng, sợ anh không đuổi kịp máy bay, nên kéo anh đi đến khu vực xếp hàng chờ có ít người đứng nhất.
"Đã nói là đến sớm một chút mà, đi máy bay chứ có phải ngồi tàu cao tốc đâu, cậu phải đến trước thật sớm mới được."
"Không đuổi kịp, thì không đi nữa."
"Thế sao được chứ!"
"Không nỡ bỏ lớp trưởng của chúng ta lại, nên tôi thật sự chẳng muốn đi nữa đấy."
Tô Miểu nhìn anh một cái, cậu thiếu niên cứ cười vô tư như thế, vừa ngả ngớn lại vừa lưu manh, giọng nói thì giống như đang làm nũng với cô.
Cô khó chịu lẩm bẩm một tiếng: "Chẳng lẽ trong thành phố không ai chờ cậu à?"
Nói xong câu này, cô lại thấy hối hận vì mình đã thẳng thắn như thế, nên giấu đầu lòi đuôi nói thêm một câu: "Chắc chắn bố mẹ cậu cũng rất nhớ cậu đấy."
Trì Ưng im lặng vài giây, ánh sáng trong mắt cũng nhạt đi vài phần: "Có thể bọn họ cũng đã quên tôi mất rồi."
"Sao lại thế được!"
Anh không nói nhiều nữa, đưa tay xoa xoa đầu cô chuyển đề tài: "Trong lúc nghỉ đông, có chuyện gì khó giải quyết thì cứ liên lạc với tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!