Chương 42: (Vô Đề)

Cảm xúc mãnh liệt quét sạch thế giới của cô.

Tô Miểu ngồi xổm trên mặt đất nức nở thật lâu, cuối cùng cũng ổn định được tâm tình.

Toàn bộ quá trình Trì Ưng đều ở bên cạnh cô, không an ủi, anh cúi đầu châm điếu thuốc, chờ đợi cô gái phát tiết xong, khôi phục lý trí.

Bóng đêm vắng lặng, gió rét lạnh lẽo, bóng của hai người giao hòa, giống như dựa vào nhau.

Cô dùng mu bàn tay lau khóe mắt ngẩng đầu nhìn về phía Trì Ưng: "Tớ không biết cái bật lửa của cậu là hàng hiệu, nếu như biết thì tớ chắc chắn sẽ không mua loại hàng nhái này, để cậu bị chê cười."

Một tay Trì Ưng kẹp điếu thuốc, một tay còn lại đặt trên đỉnh đầu cô gái, đè nhẹ: "Ai dám chê cười tớ."

Tô Miểu nghiêng đầu tránh khỏi tay của anh, nhỏ giọng nói: "Cậu cũng đừng dùng cái bật lửa đó nữa, ném hoặc cất đi. Sau này, sau này tớ trưởng thành rồi, kiếm tiền mua cho cậu cái tốt hơn."

"Cậu còn muốn kiếm tiền mua cho tớ cái tốt hơn à…"

Trì Ưng thật sự sắp bị cô chọc cười rồi, muốn đưa tay ôm cô một cái, Tô Miểu vội vàng xê dịch, đứng dậy lùi về sau hai bước.

Chàng trai khó chịu chống đầu lưỡi vào hàm răng, thả tay xuống: "Được, lớp trưởng của chúng ta không để cho tớ đụng lấy một đầu ngón tay."

Tô Miểu gần như cầu xin lên tiếng nói: "Thật đó, cậu đừng dùng cái bật lửa đó nữa, người khác nhìn thấy thì không tốt, nhất là Tần Tư Nguyên, lỡ như để cậu ấy biết là tớ tặng thì sẽ rất mất mặt…"

"Tô Miểu, cậu nhớ kỹ." Trì Ưng nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, không thấy đáy: "Có phải hàng hiệu hay không, tớ không quan tâm chút nào."

"Đồ trên người cậu đều là hàng hiệu."

"Trong phạm vi đủ khả năng, tớ sẽ tốt với bản thân mình hơn, bởi vì không ai tốt với tớ."

Tô Miểu lộ ra vẻ khó hiểu.

Trì Ưng dập tắt tàn thuốc, anh quay đầu, nửa bên mặt vùi trong bóng tối của đèn đường, nhìn không rõ.

"Tớ không tốt với bản thân thì không ai tốt với tớ nữa, tớ không có kiểu bố mẹ giống như anh em Tần Tư Dương, hiểu không?"

Trái tim cô như bị một đôi tay vô hình giày vò một cái, lại nghe anh nói tiếp: "Nhưng việc này không hề đại diện cho việc không phải hàng hiệu thì không được, so với những thứ này, tớ càng muốn tâm ý hơn."

Anh nhìn về phía cô, đôi mắt đen lộ ra sự nghiêm túc, nói càng thêm rõ: "Tâm ý của cậu."

Tô Miểu không biết về những chuyện Trì Ưng đã trải qua, nhưng nghe đôi câu vài lời ngẫu nhiên của Tần Tư Dương, cô đại khái cũng biết được, anh không hề có được… một gia đình hạnh phúc như mọi người nghĩ.

Trông như xuất thân hoàn mỹ, nhưng cuộc sống lại như người uống nước, ấm lạnh tự biết.

Một lời nói này đã làm tiêu tan sự canh cánh trong lòng của Tô Miểu về chiếc bật lửa hàng nhái, nhưng lại khiến cô rơi vào trong một loại cảm xúc càng thêm sâu sắc đối với Trì Ưng.

Anh nói, cô là cái bóng của anh, cho tới bây giờ, Tô Miểu mới dần dần hiểu rõ ý của anh.

Bọn họ quả thật có rất nhiều chỗ tương đồng, cảm nhận về cuộc sống của bọn đều mang theo vẻ không tin tưởng và không an toàn, dưới cảm xúc hoảng sợ như vậy, họ vẫn ngước mắt, nhìn về nơi xa.

"Hiện tại, tớ có thể chạm vào cậu không?"

Tô Miểu nhìn khuôn mặt anh tuấn không chút tì vết nào của chàng trai, nhìn ra sự khát vọng trong đôi mắt đen của anh.

Cô nhẹ nhàng… gật đầu.

Trì Ưng đưa tay, dùng ngón tay trỏ khẽ lau qua khóe mắt cô, anh lật tay lại, mu bàn tay lau sạch đi nước mắt trên mặt cô.

"Gần mười giờ rồi, còn trì hoãn nữa thì cậu thật sự không kịp lên tàu đâu."

"A…!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!